1
Lần đầu tiên tôi gặp Mộ Yến Cẩn ở nhà họ Mộ.
Hắn đang bình thản rút con d/a/o nhỏ khỏi mắt một người đàn ông.
Vừa nhìn thấy tôi, mắt hắn lập tức sáng lên. Hắn ngượng ngùng giấu con d/a/o ra phía sau lưng, nở một nụ cười rực rỡ với tôi.
“Em chính là phu nhân của tôi sao?”
Trên gương mặt đẹp đến yêu dị của Mộ Yến Cẩn còn vương vài giọt máu.
Hắn tiện tay ném dao xuống đất rồi nhanh chóng bước về phía tôi.
Nhưng khi khoảng cách giữa chúng tôi chỉ còn ba bước…
Hắn đột ngột dừng lại.
Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy sợi xích sắt khóa nơi cổ chân hắn.
Ngay lúc đó, anh trai hắn bước vào phòng ngủ.
Mộ Thanh Nhượng nhìn người đàn ông nằm dưới đất ôm mắt gào thét thảm thiết, bất lực thở dài.
Sau khi cho người đưa kẻ bị thương đi, anh ta mới nghiêm giọng nói:
“Không muốn uống thuốc thì thôi, hà tất phải làm bị thương người khác?”
Mộ Yến Cẩn lại như chẳng nghe thấy gì, chỉ chăm chú nhìn tôi không chớp mắt.
Bị hắn nhìn đến lạnh sống lưng, cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao Tống Thừa Diệu lại bỏ trốn khỏi hôn lễ.
2
Tôi và Tống Thừa Diệu là anh em sinh đôi.
Ngoại trừ pheromone, gần như không có gì khác nhau.
Khi gia đình đứng bên bờ phá sản, cha nhận một khoản tiền lớn từ nhà họ Mộ, đồng ý liên hôn giữa hai nhà Mộ – Tống.
Nhưng lúc biết mình phải gả cho nhị thiếu gia nhà họ Mộ, Tống Thừa Diệu đã bỏ trốn ngay trong đêm.
Vì thế, tôi bị cha ép thay thế em trai, đưa đến nhà họ Mộ.
Từ quản gia, tôi biết được…
Mỗi khi đến gần kỳ mẫn cảm, Mộ Yến Cẩn sẽ phát bệnh đau bỏng thần kinh cực kỳ nghiêm trọng.
Khi ấy hắn rất dễ rơi vào trạng thái cuồng nộ.
Chỉ một tia sáng nhỏ cũng có thể khiến mắt hắn đau nhói.
Âm thanh rất khẽ lọt vào tai hắn cũng sẽ bị phóng đại đến mức chói óc.
Đó chính là nguyên nhân vì sao Mộ Yến Cẩn thường xuyên phát điên.
Mỗi lần gần tới kỳ mẫn cảm, người nhà đều dùng xích sắt khóa hắn lại.
Còn tôi bị yêu cầu chăm sóc một tên điên như vậy.
Tôi vốn cho rằng mình sẽ sợ hãi.
Nhưng mỗi lần nhìn thấy gương mặt hắn…
Tôi đều vô thức nhìn đến thất thần, quên cả sợ.
Tên điên này tuy điên thật, nhưng đẹp đến mức phạm quy.
Công việc mỗi ngày của tôi là ở trong phòng Mộ Yến Cẩn, cùng hắn ăn cơm, đọc sách, chơi cờ, chờ đợi hôn lễ không bao lâu nữa sẽ diễn ra.
Nhìn thế nào cũng là một công việc cực kỳ nhẹ nhàng.
Nhưng cảnh tượng lần đầu gặp mặt vẫn luôn nhắc nhở tôi rằng — Đó là vì tôi còn chưa gặp phải kỳ mẫn cảm của Mộ Yến Cẩn.
Càng gần đến kỳ mẫn cảm của hắn, tôi càng thấp thỏm bất an.
Ngay cả lúc đánh cờ cùng hắn cũng mất tập trung.
“Chiếu tướng.”
Khi giọng nói của Mộ Yến Cẩn vang lên bên tai…
Ván cờ đã kết thúc.
Lần này tôi thua còn nhanh hơn mọi khi.
Mộ Yến Cẩn chống cằm, nhàn nhã nhìn tôi.
“Đang nghĩ gì vậy?”
“Không có gì.”
Tôi dời mắt đi, không dám nhìn thẳng hắn.
Mộ Yến Cẩn hơi híp mắt, ánh nhìn lại dừng trên chiếc vòng ngọc nơi cổ tay tôi.
“Chiếc vòng này đẹp thật, tặng tôi được không?”
Mỗi khi bất an, tôi đều vô thức xoay chiếc vòng ngọc trong tay.
Chiếc vòng ấy là Thiệu Lăng tặng tôi.
Cậu ấy là con trai quản gia nhà họ Tống.
Từ nhỏ đã lớn lên cùng hai anh em chúng tôi.
Khi người trong nhà đều chán ghét tôi…
Chỉ có mình cậu ấy vẫn luôn ở bên cạnh tôi.
“Chiếc vòng này không đáng tiền, không xứng với anh.”
Tôi khéo léo từ chối.
Nhưng lời từ chối ấy dường như khiến hắn không vui.
0 Nhận xét