[Ai Nói Hắn Là Chó Điên?_] Chương 10

 Cảnh tượng máu me trong hôn lễ không ngừng lặp lại trong đầu tôi.

Mộ Yến Cẩn bình thường luôn giả vờ vô hại trước mặt tôi.

Nhưng hắn là một kẻ điên.

Mà tôi… lại lừa gạt một kẻ điên.

Hắn tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha cho tôi.

Tôi liều mạng chạy về phía trước, chẳng còn tâm trí đâu để ý những vết xước bị bụi cây cào lên da thịt.

Nhưng kiểu chạy trốn không phương hướng như thế này…

Kết cục cuối cùng… chính là bị dồn vào đường cùng.

Đám người đông nghịt phía sau đã dừng lại trước mặt tôi.

Một nhóm đàn ông mặc vest bao vây tôi kín mít.

Tôi thở dốc dữ dội, nhìn bọn họ chậm rãi tách sang hai bên.

Khoảnh khắc nhìn thấy Mộ Yến Cẩn…

Dây thần kinh của tôi càng căng chặt hơn.

Trên mắt hắn quấn băng trắng, nhưng dường như điều đó hoàn toàn không ảnh hưởng đến hành động của hắn.

Khóe môi hắn vẫn luôn treo nụ cười nhàn nhạt, từng bước chậm rãi đi về phía tôi.

“Phu nhân, tôi tới đón em về nhà.”

Nhưng giọng nói ấy lại khiến tôi lạnh cả sống lưng.

Mộ Yến Cẩn dừng trước mặt tôi.

Khoảnh khắc hắn nâng tay lên, tôi vô thức ôm đầu che chắn.

Cái tát tưởng tượng không hề giáng xuống mặt tôi.

Mộ Yến Cẩn chỉ đưa tay ôm tôi vào lòng.

Cả người tôi cứng đờ, không dám nhúc nhích.

Hắn bế thẳng tôi lên, dưới sự dẫn đường của vệ sĩ mà lên xe.

Khi tấm chắn trong xe từ từ hạ xuống…

Không gian bên trong cũng chìm vào bóng tối mờ mịt.

Mộ Yến Cẩn không nói gì, cũng không buông tôi ra.

Tôi ngồi trong lòng hắn, tay chân luống cuống nhưng lại chẳng dám hành động thiếu suy nghĩ.

Tôi nhìn lớp băng quấn trên mắt hắn, nhớ tới chứng đau bỏng thần kinh của hắn.

Muốn đi tìm tôi, hắn buộc phải liên tục phơi mình dưới ánh nắng.

Hắn tìm tôi bao lâu… thì đôi mắt ấy phải chịu đau đớn bấy lâu.

Dù vậy, hắn vẫn đích thân tới tìm tôi sao?

Nhận ra điều ấy, tim tôi bỗng rung lên dữ dội.

“Tôi không cố ý lừa anh đâu!”

Tôi chủ động phá vỡ bầu không khí quỷ dị này.

“Nói xem, em đã lừa tôi chuyện gì?”

Mộ Yến Cẩn vùi đầu vào hõm cổ tôi, như làm nũng mà cọ cọ.

“Tôi không phải Tống Thừa Diệu… không phải đối tượng kết hôn của anh, nhưng chuyện này đều có nguyên nhân cả.”

Mộ Yến Cẩn buông tôi ra, nâng tay bóp lấy cằm tôi.

Động tác vừa rồi khiến lớp băng trên mắt hắn hơi lỏng ra.

Hắn nhìn tôi xuyên qua lớp băng trắng, cảm giác áp bức vô hình khiến lưng tôi căng cứng.

“Tôi bị ép.”

Mùi hương ngọt ngấy trong xe dần trở nên nồng hơn.

Đúng lúc ấy, lớp băng trên mặt hắn rơi xuống.

Không biết từ khi nào đôi đồng tử của Mộ Yến Cẩn đã biến thành màu vàng kim.

Pheromone mãnh liệt ập tới như thủy triều.

“Bị ép?”

Giọng nói của Mộ Yến Cẩn lạnh như ngâm trong băng.

Mùi pheromone càng lúc càng đậm đặc.

Hắn đang tức giận.

Nhận ra điều đó, dạ dày tôi lập tức co thắt.

Tôi nuốt khan, hé môi muốn nói gì đó nhưng lại chẳng biết phải biện minh thế nào cho bản thân.

“Vậy còn đêm đó thì sao?”

Khi nghe ra sự tủi thân trong giọng hắn…

Dây thần kinh căng cứng của tôi lập tức thả lỏng.

Hơi thở nóng rực của Mộ Yến Cẩn phả lên cổ tôi.

Khiến cả người tôi run lên từng trận.

Hắn nhẹ nhàng cắn mút, lúc nặng lúc nhẹ.

Tôi căng cứng sống lưng… lại vô thức càng dựa sát vào lòng hắn hơn.

“Đêm nào?”

Mộ Yến Cẩn như trút giận mà cắn mạnh lên vai tôi một cái.

“Đêm đầu tiên!”

Nhiệt độ nóng bừng trên mặt khiến da tôi ngứa ran.

Tôi gãi nhẹ má mình, xấu hổ quay mặt sang chỗ khác.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘