Cho đến khi đôi tay nóng hổi kia luồn vào trong áo tôi.
Tôi vội vàng giữ hắn lại, thành thật nói:
“Tôi tự nguyện… không ai ép tôi cả.”
Mộ Yến Cẩn bật cười khẽ một tiếng ngắn ngủi.
Lúc mở miệng lần nữa, giọng nói đã mềm đi vài phần.
“Cho dù em nói mình không tự nguyện cũng vô ích thôi.”
Bàn tay Mộ Yến Cẩn chậm rãi vuốt ve lưng tôi.
Như đang nâng niu một món bảo vật quý giá.
Tôi bất giác có phản ứng, cơ thể căng lên, vùi mặt sâu vào lòng hắn.
“Tống Thừa, tôi sẽ không buông em đâu. Bất kể em có muốn hay không, từ nay về sau… em đừng hòng chạy khỏi tôi thêm lần nào nữa.”
Giọng điệu bá đạo không cho phép từ chối ấy…
Lại chỉ khiến tôi thấy kích động và vui sướng đến lạ.
“Vì sao trong hôn lễ anh lại dùng dao đâm xuyên tay Tống Thừa… Diệu?”
Tôi lấy hết can đảm hỏi ra nghi hoặc trong lòng.
“Trong lòng tôi, em là độc nhất vô nhị.”
“Tống Thừa, chẳng lẽ em nghĩ tôi không nhận ra em sao?”
Tôi vùi mặt sâu hơn nữa.
Một giây cũng không dám ngẩng đầu lên.
Tôi không muốn để hắn nhìn thấy nước mắt trong mắt mình.
Chỉ cần một chút thiên vị thôi…
Tôi đã cảm động đến mức muốn khóc òa.
Tôi sợ hắn biết rằng tình yêu của tôi rẻ mạt đến thế.
11
Sau đó, tôi và Mộ Yến Cẩn tổ chức lại hôn lễ.
Đến lúc trao nhẫn trong lễ cưới, tôi lại không nhịn được mà căng thẳng.
Cảnh tượng Mộ Yến Cẩn dùng dao đâm xuyên lòng bàn tay Tống Thừa Diệu…
Vẫn luôn lởn vởn trong đầu tôi không thể xóa đi.
Có lẽ Mộ Yến Cẩn đã nhìn thấu sự bất an của tôi.
Hắn nắm lấy tay tôi, chăm chú nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Mặc dù pheromone của em rất nhạt, nhưng giữa đám đông… tôi vẫn không cách nào khống chế được việc bị em hấp dẫn.”
Sự nhạy bén của Mộ Yến Cẩn vẫn khiến tôi kinh hãi.
Nhưng hắn lại dịu giọng, kiên nhẫn dỗ dành tôi.
“Pheromone của em khác với cậu ta. Ngay khi cậu ta đứng trước mặt tôi, tôi đã biết người đó không phải em.”
Đúng lúc ấy, đứa trẻ mang nhẫn tới khiến khách khứa xung quanh xôn xao.
Tôi theo tiếng nhìn sang…
Lại thấy một chú chó Bernese ngậm chiếc giỏ tre đựng nhẫn đi về phía chúng tôi.
Chú chó dừng trước mặt hai người.
Đôi mắt tròn xoe đầy phấn khích nhìn tôi.
Cảm giác quen thuộc khó hiểu ấy khiến tôi ngẩn người một lúc.
Cho đến khi giọng cười khẽ của Mộ Yến Cẩn vang lên bên tai:
“Sao vậy? Không nhận ra nữa à? Trước đây em còn từng lén ăn bữa tối của nó, nó cũng đâu có chấp nhặt với em.”
Tôi vội vàng dời mắt đi, buông tay xuống, mặt nóng bừng.
Lần đầu theo Tống Thừa Diệu tới nhà họ Mộ tham dự tiệc.
Tôi vốn tưởng mình có thể nhân cơ hội ăn no một bữa.
Ai ngờ tới nơi mới phát hiện…
Tống Thừa Diệu căn bản không cho tôi xuất hiện trong tiệc.
Hôm đó tôi đói đến chịu không nổi.
Trong lúc đi loanh quanh ngoài vườn, tôi vô tình bước vào căn phòng thú cưng được bố trí cực kỳ tinh xảo.
Trong bát thức ăn của chú chó Bernese đầy những món ăn tinh tế.
Còn phong phú hơn cả đồ ăn tôi từng được ăn ở nhà họ Tống.
Cuối cùng cơn đói vẫn chiến thắng lòng tự trọng.
Nhưng mới ăn được một nửa…
Chú chó Bernese ấy lại đột nhiên ngậm một chiếc giỏ đầy đồ ăn từ bữa tiệc lắc lư bước vào.
Nó đặt giỏ thức ăn trước mặt tôi…
Rồi ngoan ngoãn quay lưng ngồi xuống.
Ánh mắt nó vẫn luôn nhìn chằm chằm ra cửa, như đang chờ đợi… lại như đang canh giữ cho ai đó.
0 Nhận xét