[Ai Nói Hắn Là Chó Điên?_] Chương 12

 Tôi thoát khỏi dòng hồi tưởng, khó tin nhìn về phía Mộ Yến Cẩn.

“Lúc đó… anh đứng ngoài cửa sao?”

Mộ Yến Cẩn kéo tay tôi qua, tự tay đeo nhẫn lên ngón áp út của tôi.

“Jason đâu có thông minh tới mức biết chọn toàn đồ có thể ăn no bụng.”

Jason bên cạnh như phản đối mà “gâu gâu” mấy tiếng, rồi liên tục dùng đầu dụi vào tôi.

Tôi vừa định đưa tay xoa đầu nó…

Mộ Yến Cẩn lập tức giữ lấy tay tôi.

Sau khi đặt tay tôi lên vai hắn, hắn cúi người hôn xuống ngay tức khắc.

Hôn lễ trên bãi cỏ giữa mùa hè rực rỡ.

Trong tầm mắt tôi… toàn là người tôi yêu.

Trước khi gặp Mộ Yến Cẩn.

Tôi từng nghĩ cả đời này mình sẽ không bao giờ có được những thứ như vậy.

Không lâu sau hôn lễ, cha tôi tới nhà họ Mộ tìm tôi.

Tôi từng nghĩ, bây giờ trong mắt ông ta… có lẽ tôi cuối cùng cũng có chút giá trị.

Mà chút giá trị ấy, đại khái cũng đủ đổi lấy vài phần coi trọng.

Nhưng lúc gặp mặt, sắc mặt ông lại đầy vẻ bất mãn.

“Giờ mày đắc ý lắm đúng không? Cướp lấy hạnh phúc vốn thuộc về em trai mình, mày thật sự yên tâm thoải mái à?”

Tôi vô thức cảm thấy chột dạ.

Nhưng khi nhìn ra ngoài cửa sổ…

Thấy Mộ Yến Cẩn đang lau cây gậy golf trong sân.

Trái tim bất an của tôi lại dần bình tĩnh trở lại.

“Ba, từ nhỏ ba đã nói con làm mất mặt, không xứng với danh tiếng nhà họ Tống, nói con là gánh nặng của gia tộc. Nhưng rõ ràng con và Tống Thừa Diệu đều là con ruột của ba."

“Tống Thừa Diệu chế giễu con là omega hạ đẳng, con khóc lóc tìm ba, nhưng ba lại nói nó nói đúng, nói con vốn không bằng người khác."

“Bao nhiêu năm nay, con sống như cái bóng của Tống Thừa Diệu. Con không dám khóc, không dám làm loạn, chỉ sợ khiến ba không vui. Nhưng càng như vậy… ba lại càng chán ghét con.”

Tôi hít sâu một hơi, lúc ngẩng đầu nhìn cha lần nữa…

Ánh mắt đã kiên định hơn rất nhiều.

“Con thật sự nên cảm ơn Tống Thừa Diệu. Nếu không phải nó bỏ trốn khỏi hôn lễ… có lẽ cả đời này con cũng sẽ không biết, không phải con không đáng được yêu thương… mà chỉ là từ trước tới giờ, ba chưa từng yêu con mà thôi.”

Sắc mặt cha tôi dần tái xanh.

Ông đỏ bừng mặt, kích động nói:

“Mày hại em trai mày tàn phế cả hai tay, còn hủy cả gương mặt nó! Vậy mà mày còn mặt mũi nói mấy lời này với tao?”

Tôi trợn tròn mắt nhìn ông.

Tống Thừa Diệu bị hủy dung rồi?

Còn chưa kịp để cha nói tiếp…

Phía cửa sổ chợt vang lên tiếng kính vỡ choang.

Một quả bóng golf sượt qua mặt cha tôi, đập thẳng vào chiếc bình trên tủ cổ.

Mảnh sứ vỡ tung đầy đất.

Tôi vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mộ Yến Cẩn đặt tay lên trán, như đang ngắm cú đánh vừa rồi của mình.

Khi ánh mắt chạm phải tôi, hắn lập tức nở nụ cười vô tội lại lấy lòng.

Như thể đang nói: “Tôi không cố ý đâu.”

Nhưng từng hành động của hắn đều tràn ngập khiêu khích.

Cha tôi dường như nghĩ tới điều gì đó, sắc mặt lập tức tái nhợt.

Ông cầm áo khoác, vội vã rời khỏi nhà họ Mộ.

Từ đó về sau… không còn xuất hiện thêm lần nào nữa.

12

Sau khi tôi và Mộ Yến Cẩn đánh dấu lẫn nhau, chứng đau bỏng thần kinh của hắn hoàn toàn khỏi hẳn.

Người trong nhà họ Mộ sau khi biết chuyện đều xúc động chạy tới gặp tôi.

Không ai nói gì cả.

Chỉ đỏ hoe mắt, vui mừng nắm lấy tay tôi.

Sau khi Mộ Yến Cẩn không còn phát điên nữa…

Dây xích trong phòng cũng chẳng còn tác dụng gì.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘