Tôi nhất thời nghẹn lời.
“Tống Thừa Diệu, em thật sự coi mình là bảo mẫu của tôi sao? Đừng quên, em tới đây để kết hôn với tôi.”
Tôi sững người nhìn hắn.
Hắn là vị hôn phu của em trai tôi, chứ đâu phải của tôi.
Cha từng nói, tôi chỉ tạm thời thay thế vị trí của Tống Thừa Diệu.
Nếu một ngày nào đó Tống Thừa Diệu chịu xuống nước quay về…
Thì khi ấy tôi phải rời khỏi nhà họ Mộ.
Pheromone mờ nhạt trong phòng bỗng trở nên nồng đậm hơn.
Đối diện đôi mắt của Mộ Yến Cẩn…
Tôi càng chắc chắn hắn đang tức giận.
Hắn buông tôi ra, đứng dậy lạnh giọng nói:
“Ra ngoài.”
Tôi bị đuổi khỏi phòng.
Đối với tính khí thất thường của Mộ Yến Cẩn, tôi chỉ cảm thấy khó hiểu.
4
Trên đường quay về, tôi gặp quản gia.
Từ sau khi tôi tới nhà họ Mộ…
Số lần Mộ Yến Cẩn phát điên đã giảm dần.
Có lẽ vì nguyên nhân này nên người trong biệt thự đều đối xử với tôi rất tốt.
Quản gia vừa thấy tôi đã lo lắng hỏi han:
“Cậu Tống, vài ngày nữa là đến kỳ mẫn cảm của nhị thiếu gia rồi, cậu nhất định phải cẩn thận."
“Cố gắng đừng để cậu ấy nhìn thấy ánh sáng, cũng đừng chạm vào cậu ấy. Những điều khác tôi đều ghi trên tờ giấy này rồi, cậu nhất định phải nhớ kỹ.”
Thái độ của ông quản gia vô cùng chân thành. Ông đưa cho tôi tờ giấy viết kín đặc những điều cần chú ý.
Ở nhà họ Tống, tôi chưa từng được đối xử tử tế.
Đám người hầu trong nhà đều là loại gió chiều nào theo chiều ấy.
Họ vì lấy lòng Tống Thừa Diệu mà chèn ép tôi.
Tôi nhìn những điều quản gia cẩn thận viết tay.
Lồng ngực bỗng nghẹn lại khó chịu.
Chỉ một chút quan tâm nhỏ bé thôi…
Đã đủ khiến tôi cảm động đến rối tinh rối mù.
Tôi chán ghét sự rẻ mạt của chính mình.
Quản gia lại hiểu lầm tôi, vội vàng an ủi:
“Đứa nhỏ này, đừng lo. Nếu cậu sợ, chúng ta có thể bàn với đại thiếu gia, vài ngày tới tạm thời không cần đến cạnh nhị thiếu gia nữa?”
Tôi cất tờ giấy vào túi, lắc đầu.
“Không cần đâu, Mộ Yến Cẩn nói mấy ngày này không cần tôi tới tìm anh ấy.”
Lần này đến lượt quản gia khó tin nhìn tôi.
Những ngày sau đó, Mộ Yến Cẩn quả nhiên không gọi tôi tới phòng hắn nữa.
Kỳ lạ là… tôi lại luôn vô thức nhớ đến hắn.
Ai ai cũng nói Mộ Yến Cẩn là kẻ điên.
Nhưng ngoại trừ lần đầu gặp mặt ấy…
Tôi chưa từng thấy hắn phát điên lần thứ hai.
Không những không phát điên, mà thậm chí còn rất dịu dàng…
Tôi lắc mạnh đầu.
Muốn ngăn những suy nghĩ không nên có đang nảy sinh trong đầu mình.
Sau khi tôi báo tình hình nhà họ Mộ cho cha…
Không bao lâu sau, cha tìm đến tôi.
Ông nói Tống Thừa Diệu đồng ý quay về gả cho Mộ Yến Cẩn.
Cha dặn dò tôi:
“Tống Thừa, làm tốt vai trò em trai con đi, đừng gây thêm phiền phức cho chúng ta.”
Từ nhỏ đến lớn, cha mẹ luôn thiên vị Tống Thừa Diệu.
Hầu như mọi thứ tốt đẹp đều thuộc về nó.
Chỉ vì Tống Thừa Diệu là omega đỉnh cấp.
Cho nên khi đặt tên cho nó, cha mẹ đã gửi gắm biết bao kỳ vọng tốt đẹp.
Đến lượt tôi, cha nghĩ mãi không ra cái tên nào hay, cuối cùng dứt khoát gọi tôi là Tống Thừa.
Tôi chán chường nằm trên giường, nghĩ xem lúc này Mộ Yến Cẩn đang làm gì.
Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
Người tới là quản gia.
Phía sau ông còn có hai người mặc đồ công sở.
Trong tay họ cầm một chiếc hộp.
Hộp vừa mở ra…
Bên trong là hơn hai mươi chiếc vòng tay đính đá quý đắt tiền.
0 Nhận xét