[Ai Nói Hắn Là Chó Điên?_] Chương 4

 “Đây là nhị thiếu gia chuẩn bị cho cậu Tống.”

Tôi nhớ tới chiếc vòng bị vỡ lúc luyện kiếm.

Trong lòng nghĩ vốn dĩ hắn cũng không cố ý làm hỏng.

Sao còn đặc biệt bồi thường cho tôi nữa?

Tôi vừa định từ chối thì thấy vẻ mặt khó xử của quản gia.

Có lẽ nếu tôi không nhận, bọn họ cũng khó ăn nói.

Thế nên tôi đành tùy tiện chọn một chiếc đeo lên tay.

Nhưng bọn họ lại để toàn bộ số còn lại trong phòng tôi.

Tôi nhìn nguyên một hộp vòng tay có giá trị đủ mua cả mạng mình, nhất thời không hiểu nổi.

Cuối cùng vẫn quyết định mang số vòng còn lại đi trả cho Mộ Yến Cẩn.

5

Khi tới phòng Mộ Yến Cẩn…

Tôi lại nhìn thấy hắn co người nằm một mình trên giường.

Trán hắn đầy mồ hôi lạnh, cắn chặt môi dưới, không ngừng phát ra những tiếng rên đau đớn nghẹn ngào.

Dáng vẻ đau khổ ấy… như thể giây tiếp theo sẽ không chống đỡ nổi nữa.

Vừa nhìn thấy tôi, hắn lập tức quát lớn:

“Không phải đã bảo em đừng tới sao?”

Mộ Yến Cẩn cố nhịn cơn đau bỏng thần kinh hành hạ, miễn cưỡng chống người ngồi dậy.

Lúc này tôi mới hiểu…

Vì sao hắn bảo tôi đừng tới gặp hắn trong khoảng thời gian này.

Là vì không muốn làm tổn thương tôi sao?

Khi nhận ra điều đó…

Tôi lại vô cớ thấy hoảng loạn.

“Tôi… tôi đi gọi người giúp.”

“Không có ích gì đâu…”

Mộ Yến Cẩn không ngừng lăn lộn trên giường.

Vì sợ hắn làm hại người khác…

Người trong nhà đã sớm khóa hai tay hắn lại bằng còng sắt.

Xích sắt nơi cổ tay theo động tác của hắn liên tục ma sát với da thịt.

Máu tươi nhuộm đỏ cả ga giường.

Người đàn ông cao quý tao nhã ngày thường…

Giờ phút này lại bị bệnh tật giày vò đến mức chật vật thê thảm.

Tôi nhớ tới lần mình bị đám người hầu nhốt trong kho đánh đập ở nhà họ Tống.

Khi Thiệu Lăng tìm thấy tôi…

Cậu ấy cũng từng ôm tôi vào lòng dịu dàng dỗ dành như vậy.

Một cái ôm ấm áp…

Đủ để khiến người ta quên đi đau đớn trên cơ thể.

Tôi nghĩ như vậy.

Đến khi hoàn hồn lại, tôi đã ôm Mộ Yến Cẩn vào lòng lúc nào không hay.

Mộ Yến Cẩn lập tức giãy giụa dữ dội.

“Tránh xa tôi ra! Tống Thừa Diệu!”

Tôi khựng lại, do dự một giây… rồi vẫn ôm hắn chặt hơn.

Mộ Yến Cẩn mất kiểm soát túm lấy tóc tôi, mạnh bạo kéo ngược ra sau.

Vì quá bất an và kích động…

Pheromone của hắn không ngừng lan ra.

Cả căn phòng tràn ngập hương pheromone nồng đậm, khiến cơ thể tôi dần mềm nhũn vô lực.

Khi tôi yếu ớt ngã lên người Mộ Yến Cẩn…

Hắn lại từ từ bình tĩnh trở lại.

“Thừa Diệu?”

“Thừa Diệu?”

Ý thức hỗn loạn suýt chút nữa khiến tôi quên mất vai diễn của mình.

Tôi cố chịu đựng cơ thể đang nóng bừng lên từng chút một, chậm rãi ngẩng đầu…

Rồi chết lặng ngay khi chạm phải đôi đồng tử màu vàng của hắn.

Hắn nhìn tôi thật sâu.

“Tống Thừa Diệu, hôn tôi.”

Giọng nói của Mộ Yến Cẩn giống như tiếng hát mê hoặc của siren.

Tôi nghe đến mê muội, ngoan ngoãn cúi xuống hôn hắn.

Mộ Yến Cẩn dùng đùi mạnh mẽ ép tách hai chân tôi ra.

Hắn hơi co gối.

Dù hai tay đều bị xích khóa hai bên…

Hắn vẫn dùng đầu gối giữ chặt lưng tôi, liên tục ép tôi ngã xuống phía hắn.

Hắn thô bạo cắn lên môi tôi.

Pheromone từng chút một bức tôi phát điên.

Đúng lúc ấy, trên tường bỗng vang lên tiếng động mạnh.

Cùng với âm thanh xích sắt bị giật bật khỏi tường…

Lý trí của tôi cũng hoàn toàn đứt gãy trong khoảnh khắc ấy.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘