Sáng hôm sau, vừa mở mắt tôi đã thấy Mộ Yến Cẩn đang nhìn mình bằng ánh mắt như cười như không.
Tôi bật dậy, vội vàng lùi về phía mép giường.
Không cẩn thận suýt ngã xuống dưới.
May mà Mộ Yến Cẩn phản ứng rất nhanh, lập tức kéo tôi lại.
Tôi ngơ ngác nằm trong lòng hắn.
Vô tình nhìn thấy những vết cào trên cánh tay hắn, mặt tôi lập tức đỏ bừng.
“A Diệu, tôi phát hiện pheromone của em hình như có thể làm dịu chứng đau bỏng thần kinh của tôi.”
Tôi im lặng nhìn Mộ Yến Cẩn.
Nhưng trong lòng lại nổi sóng dữ dội.
Cha đã dặn tôi không được để lộ thân phận.
Nhưng pheromone của tôi và Tống Thừa Diệu khác nhau quá nhiều.
Pheromone của Tống Thừa Diệu ngọt ngấy, còn của tôi lại mang vị đắng chát.
“Vì sao mỗi lần gọi tên em, em đều mất rất lâu mới phản ứng?”
Tim tôi run lên.
Ánh mắt dần trở nên hoảng loạn.
Bởi vì… Tống Thừa Diệu không phải tên tôi.
Tôi không thể nói cho Mộ Yến Cẩn biết.
Chuyện tối qua… tôi cũng không thể để Tống Thừa Diệu — người sắp quay về — biết được.
Thế nhưng chuyện giữa tôi và Mộ Yến Cẩn đêm qua…
Cả nhà họ Mộ đều đã biết.
Khi Mộ Thanh Nhượng tìm đến tôi, dường như anh ta rất vui vẻ.
“Hôm nay bác sĩ nói pheromone của em có tác dụng với A Cẩn. Quả nhiên vẫn phải là pheromone của omega đỉnh cấp. Anh và cha em đã bàn bạc xong rồi, hôn lễ sẽ tổ chức vào tháng sau.”
Nói xong còn vui mừng vỗ vai tôi.
Đúng lúc ấy, cửa thư phòng bị đẩy ra.
Ánh mắt sắc lạnh của Mộ Yến Cẩn rơi xuống bàn tay đang đặt trên vai tôi.
Hắn bước nhanh tới trước mặt chúng tôi, giọng điệu lạnh nhạt:
“Anh à, anh chạm vào vợ em rồi.”
Vừa dứt lời.
Mộ Thanh Nhượng đã đau đến mức lập tức rút tay về.
Không biết từ lúc nào trong tay Mộ Yến Cẩn đã xuất hiện một con dao găm.
Trên lưỡi dao còn dính máu.
Mộ Thanh Nhượng ôm bàn tay đang chảy máu, cố nén giận dữ:
“Em là chó à? Giữ đồ ăn dữ vậy sao?”
Tên điên này đúng là tấn công không phân biệt đối tượng, ngay cả anh ruột cũng không tha.
Có lẽ vì từ nhỏ luôn bị Tống Thừa Diệu chèn ép…
Tôi cực kỳ ghét kiểu người hỗn láo vượt mặt người trên.
Cho nên vô thức buột miệng:
“Lễ phép với anh trai một chút.”
Mộ Thanh Nhượng ngạc nhiên nhìn tôi.
Lúc ấy tôi mới nhận ra mình vượt giới hạn rồi.
Tống Thừa, mày đang làm cái gì vậy?
Chỉ ngủ với hắn một đêm… thật sự coi Mộ Yến Cẩn thành chó của mình rồi sao?
Nhưng đúng lúc ấy, Mộ Yến Cẩn lại chậm rãi mở miệng:
“Xin lỗi… anh.”
Thấy Mộ Yến Cẩn chịu xin lỗi…
Ngược lại Mộ Thanh Nhượng còn mang vẻ mặt như gặp quỷ.
Ngay cả tôi cũng đứng sững tại chỗ.
Mộ Yến Cẩn lại quay đầu, ánh mắt đầy mong đợi nhìn tôi.
Giống như đang chờ tôi khen hắn vậy.
Ánh nhìn ấy nóng rực đến mức khiến tôi luống cuống dời mắt đi.
6
Rời khỏi thư phòng, Mộ Yến Cẩn kéo tôi thẳng về phòng ngủ.
Tôi nhìn vết thương trên cổ tay hắn, không cách nào khống chế bản thân nhớ tới chuyện tối qua.
Mải nhìn quá chăm chú, tôi không nhận ra hắn đã dừng bước, cứ thế đâm đầu vào lưng hắn.
“Vừa rồi tôi có phải rất nghe lời không?”
Tôi bị hỏi đến ngơ người, ngẩn ngơ nhìn hắn.
Đến khi nhận ra hắn đang nói chuyện xin lỗi anh trai…
Tôi mới cứng nhắc gật đầu.
“Vậy sao không khen tôi?”
Tôi nuốt nước bọt, hé miệng muốn nói gì đó nhưng lại chẳng biết nên nói gì.
Chỉ thấy Mộ Yến Cẩn chủ động ghé mặt lại gần.
Ý tứ quá rõ ràng.
0 Nhận xét