[Ai Nói Hắn Là Chó Điên?_] Chương 6

 Tôi nhìn gương mặt nghiêng gần như hoàn mỹ của hắn, cắn răng kiễng chân lên.

Ngay lúc sắp chạm vào hắn…

Hắn lại đột nhiên quay đầu.

Môi tôi vừa chạm phải môi hắn, tôi hoảng hốt định đẩy hắn ra.

Nhưng còn chưa kịp làm gì.

Hắn đã giữ chặt sau gáy tôi, mạnh mẽ hôn ngược lại.

Mộ Yến Cẩn tùy ý cướp đoạt không khí trong miệng tôi.

Đến khi cả người tôi mềm nhũn, gần như nghẹt thở, hắn mới chịu buông ra.

Tôi vô lực ngã vào lòng hắn.

Hắn đưa tay lau đi vệt nước óng ánh nơi khóe môi tôi.

Rồi khẽ cười bên tai tôi.

“Tối qua, em đâu có ngại ngùng thế này.”

Mặt tôi đỏ bừng.

Trong lòng nghiến răng thầm mắng: còn không phải tại pheromone của anh sao.

Sau đó vài ngày…

Mộ Yến Cẩn gần như dính lấy tôi hai mươi bốn tiếng mỗi ngày.

Ngủ phải ôm, thức dậy cũng phải hôn tôi.

Chỉ cần có người khác lại gần tôi, sắc mặt hắn sẽ lập tức sa sầm.

Càng khỏi nói đến chuyện tôi cười với người khác.

Buổi tối, hắn bế thẳng tôi lên giường mình.

Sau một trận triền miên…

Cái đầu tóc mềm của hắn luôn thích dụi loạn trước ngực tôi.

Khuyên kiểu gì cũng không chịu nghe.

Tôi bực mình túm tóc hắn kéo lên.

“Ngày nào cũng dính người như vậy? Tôi thật sự lo sau này anh chết rồi còn dính luôn vào đáy nồi…”

Mộ Yến Cẩn lại giảo hoạt cười, như trừng phạt mà cắn nhẹ trước ngực tôi một cái.

“Vì thích em.”

“Thích con người tôi… hay thích gương mặt này của tôi?”

“Đều thích cả.”

Tôi chậm rãi cụp mắt xuống, tự giễu mà cười khẽ.

Khi Mộ Yến Cẩn nhận ra có điều bất thường, tôi lại chủ động hôn hắn trước.

Sau hôn lễ ngày mai…

Tôi sẽ không bao giờ được gặp lại hắn nữa.

7

Ngày diễn ra hôn lễ.

Trước khi tiệc cưới bắt đầu, cha đưa tôi tới một căn phòng trong khách sạn.

Vừa bước vào cửa, tôi đã thấy Tống Thừa Diệu vắt chân ngồi lười nhác trên sofa.

Bên cạnh, Thiệu Lăng đang tự tay bóc nho cho nó.

Thấy tôi đi vào.

Khóe môi Tống Thừa Diệu cong lên đầy mỉa mai, nó ngậm lấy quả nho từ tay Thiệu Lăng rồi khiêu khích nhìn tôi.

Lúc này cha ở bên cạnh thúc giục:

“Mau cởi đồ ra đổi cho em trai con đi, cha chờ ngoài cửa.”

Vừa thấy cha rời khỏi phòng, Tống Thừa Diệu chậm rãi đứng dậy.

“Anh à, đừng lãng phí thời gian nữa, cởi quần áo ra đưa cho em.”

Tôi lạnh lùng nhìn bọn họ.

“Mày thật sự cho rằng có thể lừa được Mộ Yến Cẩn?”

Nói ra câu này, thật ra trong lòng tôi cũng chẳng có bao nhiêu tự tin.

Bởi pheromone của tôi vốn đã rất nhạt.

Lại thêm thời gian dài dùng thuốc ức chế, khiến mùi pheromone của tôi gần như yếu đến mức không thể nhận ra.

Tống Thừa Diệu như nghe được chuyện cười buồn cười nhất thế gian, bật cười thành tiếng.

“Đúng vậy, pheromone khó ngửi của anh sao có thể so với em. Nhưng mà…”

Nó vừa nói vừa kéo mạnh cà vạt của Thiệu Lăng, như kéo một con chó về phía mình.

“Đương nhiên em có cách lừa hắn. Tuy hơi xui xẻo, nhưng trên đời này không ai phân biệt được gương mặt của hai chúng ta cả. Cho nên anh à, đừng nói nhảm nữa, cởi đồ ra đi.”

“Nếu tao không chịu thì sao?”

Sắc mặt Tống Thừa Diệu lập tức âm trầm xuống, liếc mắt ra hiệu cho Thiệu Lăng bên cạnh.

Thiệu Lăng khó xử nhìn tôi.

“A Thừa, ngoan, đổi quần áo cho Tiểu Diệu đi.”

Tôi mím chặt môi, ánh mắt nhìn chằm chằm Thiệu Lăng.

Thật ra ban đầu tôi cũng có cơ hội bỏ trốn.

Nhưng Thiệu Lăng lại cầu xin tôi.

Cậu ta nói: “Anh nỡ bỏ em lại sao?”

Mãi về sau tôi mới biết…

Chỉ cần giữ chân được tôi, cậu ta mới có thể giúp Tống Thừa Diệu bỏ trốn.

Đối với bọn họ, tôi mãi mãi là kẻ có thể bị hy sinh.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘