Lúc này cha ở ngoài cửa lại thúc giục:
“Nhanh lên, hôn lễ sắp bắt đầu rồi!”
Tống Thừa Diệu lạnh giọng ra lệnh:
“Thiệu Lăng, lột quần áo của anh ta xuống cho em”
Thiệu Lăng cắn răng, từng bước tiến về phía tôi.
Ngay lúc cậu ta đưa tay muốn bắt lấy tôi, tôi giơ tay tát mạnh một cái.
Cái tát ấy đã chọc giận cậu ta.
Thiệu Lăng xé bỏ lớp mặt nạ giả tạo, tung một cú đấm vào bụng tôi.
Hai chân tôi mềm nhũn ngã xuống đất, mặc cho cậu ta lột sạch quần áo trên người tôi rồi đưa cho Tống Thừa Diệu.
Sau khi thay xong quần áo, Tống Thừa Diệu ngẩng cao đầu rời khỏi phòng.
Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại…
Cả thế giới lập tức yên tĩnh đến đáng sợ.
“A Thừa, xin lỗi, em cũng không muốn như vậy.”
Thiệu Lăng vừa nói vừa đưa tay vuốt ve mặt tôi.
“Mộ Yến Cẩn dù sao cũng là alpha đỉnh cấp, chỉ có Tiểu Diệu mới xứng với anh ta.”
“Cậu cũng cho rằng thứ hắn không cần… mới nên thuộc về tôi đúng không? Giống như cậu vậy.”
Bị chọc trúng chỗ đau, sắc mặt Thiệu Lăng lập tức tối sầm.
Cậu ta hung dữ nhìn tôi, cười nhạo:
“Tống Thừa, tôi chịu thích anh, chăm sóc anh, chẳng lẽ anh không nên cảm kích sao?”
Tôi muốn đứng dậy khỏi mặt đất, lại bị Thiệu Lăng bóp cổ đè ngược trở xuống.
Cậu ta vừa tháo thắt lưng vừa hung hăng nói:
“Có thể mang gương mặt giống hệt Tiểu Diệu đã là ân huệ lớn nhất dành cho anh rồi!”
Tôi giãy giụa vùng vẫy, hai tay lại bị cậu ta bẻ ngược ra sau lưng giữ chặt.
Đến khi cảm nhận được hơi nóng đáng sợ phía sau mình…
Tôi mới thật sự hoảng loạn.
“Thiệu Lăng! Cậu muốn làm gì?”
Đúng lúc ấy, ngoài cửa bỗng truyền đến một tiếng động lớn.
8
Cha vội vàng bước vào phòng.
Thấy tôi bị Thiệu Lăng đè dưới đất…
Trên mặt ông không có lấy một chút tức giận hay kinh ngạc.
Thiệu Lăng cuống quýt đứng dậy, đang muốn giải thích thì đã bị cha mất kiên nhẫn ngắt lời.
“Mau dẫn nó rời khỏi đây ngay.”
Cha vừa nói vừa cầm quần áo trên giường ném thẳng vào mặt tôi.
“Đừng ở đây mất mặt nữa, mau cút đi. Nếu dám phá hỏng hôn lễ của em trai mày, tao đánh chết mày!”
Tay chân tôi tê dại, ngây người đứng yên tại chỗ.
Cha ruột của tôi… lại làm ngơ trước những gì tôi vừa trải qua.
Rõ ràng tôi và Tống Thừa Diệu có cùng một gương mặt.
Đều là con trai của ông.
Vậy mà tại sao tôi lại chỉ có thể bị đối xử như rác rưởi.
Tôi máy móc nhặt quần áo dưới đất lên, luống cuống mặc vào người.
Sau khi cha rời đi.
Thái độ của Thiệu Lăng lại lập tức mềm xuống.
Cậu ta cầm lấy chiếc sơ mi tôi còn chưa cài xong, vừa giúp tôi cài nút vừa dịu giọng nói:
“A Thừa, vừa rồi là em không đúng, em không nên kích động như vậy.”
Trước đây ở nhà họ Tống, Thiệu Lăng luôn như thế.
Sau khi tôi bị bắt nạt…
Cậu ta sẽ xuất hiện như một vị cứu tinh, dịu dàng an ủi tôi.
Giờ nghĩ lại mới thấy…
Thật ra cậu ta hoàn toàn có đủ năng lực và cơ hội để đứng ra bảo vệ tôi từ đầu.
Nhưng cậu ta luôn phải chờ đến khi tôi mình đầy thương tích mới xuất hiện.
“Đừng lãng phí thời gian nữa, đi thôi.”
Nghe giọng điệu lạnh nhạt của tôi.
Vẻ áy náy giả tạo trên mặt Thiệu Lăng suýt nữa không giữ nổi.
Cậu ta che giấu cơn giận trong mắt, nghiến chặt hàm giúp tôi mặc áo khoác.
Nhưng vừa bước ra khỏi phòng, tôi lại lên tiếng:
“Hôm nay là hôn lễ của cậu ta, cậu không muốn đi nhìn một chút sao?”
0 Nhận xét