[Ai Nói Hắn Là Chó Điên?_] Chương 9

 9

Sự hỗn loạn trong đại sảnh tiệc cưới giúp tôi thuận lợi trốn khỏi khách sạn.

Tôi không dám dùng thanh toán điện tử, sợ bị lần ra tung tích.

Nhưng trên người lại chẳng có tiền mặt.

Thế nên tôi chỉ biết vô định đi về phía trước.

Giữa mùa hè oi bức, nhiệt độ nóng đến khó chịu.

Mới đi được vài bước, tôi đã đổ đầy mồ hôi.

Khi giơ tay lau mồ hôi trên trán, một tia sáng phản chiếu khiến tôi vô thức nheo mắt lại.

Chiếc vòng Mộ Yến Cẩn tặng trên cổ tay đang phản chiếu ánh sáng rực rỡ dưới nắng.

Tôi ngẩn người nhìn nó rất lâu.

Cuối cùng vẫn tìm một tiệm cầm đồ bán chiếc vòng đi, đổi lấy một khoản tiền mặt.

Nhưng cầm số tiền ấy trong tay…

Tôi lại chẳng biết nên đi đâu.

Thế là tôi tiện tay gọi một chiếc taxi.

Bảo tài xế cứ tùy ý chạy.

Đến khi tôi hoàn hồn khỏi cơn mơ hồ hỗn loạn…

Đã bị đưa tới một vùng quê nghèo hẻo lánh chẳng biết là nơi nào.

Sau khi xuống xe, tôi tìm đại một nhà trọ cũ nát.

Phía sau nhà trọ là một khu rừng rộng lớn.

Tôi ngủ mê man trong nhà trọ suốt mấy ngày liền.

Nửa tỉnh nửa mê, dường như lại quay về nhà họ Mộ.

Tôi và Mộ Yến Cẩn ngồi trước chiếc bàn tròn trong vườn hoa.

Hắn nhìn tôi dùng nĩa cẩn thận gắp từng quả dâu tây trên bánh ngọt đặt sang chiếc đĩa sứ bên cạnh.

Hắn cười hỏi tôi:

“Không thích à?”

Tôi lắc đầu.

“Tôi muốn để dành ăn cuối cùng.”

“Tại sao?”

“Tôi thích ăn dâu tây.”

“Đã thích thì chẳng phải nên ăn đầu tiên sao?”

Tôi vừa ăn bánh vừa không biết nên trả lời hắn thế nào.

Thấy tôi im lặng.

Mộ Yến Cẩn liền gắp toàn bộ dâu tây trên phần bánh của hắn bỏ sang đĩa tôi.

“Vậy em ăn phần của tôi trước đi.”

Mộ Yến Cẩn chống cằm, đáy mắt ngập tràn ý cười nhìn tôi.

Chiếc nĩa bạc trong tay hắn phản chiếu ánh sáng trắng dưới nắng mặt trời.

Làm mắt tôi chua xót từng trận.

Khi tỉnh lại, thứ đập vào mắt là trần nhà mốc meo của nhà trọ.

Phòng bên cạnh thỉnh thoảng truyền đến những âm thanh ái muội triền miên.

Tôi co người nằm trên giường.

Trong lòng trống rỗng, nỗi chán nản khổng lồ ập tới.

Đầu óc hoàn toàn bị tên điên kia chiếm hết.

Cho dù biết hắn rất nguy hiểm…

Tôi vẫn không thể khống chế được bản thân muốn gặp hắn.

Tôi nhìn cổ tay trống rỗng của mình, lẩm bẩm:

“Biết trước vậy đã không bán nó rồi…”

Không biết từ khi nào…

Tôi bắt đầu ép bản thân đừng nghĩ đến Mộ Yến Cẩn nữa.

Đừng nghĩ tới ánh mắt hắn mãi mãi đuổi theo tôi.

Cho dù phát hiện bản thân bị lừa dối…

Nhưng dường như tôi vẫn không thể cứu vãn mà động lòng với hắn.

Điện thoại liên tục có cuộc gọi tới.

Ban đầu là cha tôi.

Sau đó là Thiệu Lăng.

Sau khi tôi chặn hết số của bọn họ…

Lại bắt đầu xuất hiện những cuộc gọi lạ.

Có lẽ vì ở lì trong phòng quá lâu.

Tôi thậm chí còn sinh ra ảo giác nghe thấy âm thanh.

Bên tai luôn vang lên tiếng cha tức giận chửi rủa.

Cuối cùng thật sự chịu không nổi nữa.

Tôi đành ra ngoài, nghĩ rằng đổi môi trường ít nhất sẽ khá hơn đôi chút.

Nơi này nghèo nàn hẻo lánh, ngoài nhà cấp thấp ra thì chỉ còn rừng cây bạt ngàn.

Khi tôi đang vô định đi sâu trong rừng…

Sau lưng bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Âm thanh ấy ngày càng gần.

Đột nhiên có người quát lớn:

“Tống Thừa chắc chắn ở gần đây, chia nhau ra tìm!”

10

Khoảnh khắc nghe thấy tên mình.

Tôi lập tức chạy ngược về hướng đối diện tiếng bước chân.

Không thể bị bắt về được.

Cho dù là cha tôi… hay Mộ Yến Cẩn.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘