[Anh Còn Muốn Cưỡng Ép Yêu Thêm Lần Nữa À?_] Chương 2

 3

Không phải chứ, tôi thật sự không hiểu Thẩm Yến Qua đang thất vọng cái gì nữa.

Người bình thường tìm được bố mẹ ruột giàu có thì chẳng phải sẽ vui chết đi được sao?

Một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng tôi.

Bây giờ Thẩm Yến Qua giống hệt như bốn năm trước lúc nhận người thân, khi nghe bố mẹ nói tôi là thiếu gia giả.

Khi ấy tôi còn lo hắn sẽ bảo bố mẹ đuổi tôi ra khỏi nhà.

Dù sao hắn cũng lớn lên ở cô nhi viện, nghe nói còn chịu không ít khổ cực.

Tôi thì đã được nhà họ Thẩm nuông chiều thành phế vật, nếu rời khỏi nhà họ Thẩm chắc tôi sẽ chết đói mất.

May mà Thẩm Yến Qua không bảo tôi đi, còn bảo sau này cứ gọi hắn là anh trai.

Tôi cảm kích nhìn hắn:

"Anh à, anh yên tâm, em nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời anh."

Nghe vậy, hắn cười đầy ẩn ý:

"Được thôi, em trai à, em phải nhớ kỹ lời mình nói đấy."

Bố mẹ rất bận công việc, sau tiệc nhận thân liền quay về công ty.

Trong nhà ngoài người giúp việc ra, bình thường chỉ có tôi và Thẩm Yến Qua.

Rõ ràng là tôi có lỗi với hắn, nhưng người luôn chăm sóc tôi lại là hắn.

Quần áo của tôi là hắn chủ động giặt tay, cơm nước là hắn tự tay nấu.

Tôi càng lúc càng ỷ lại hắn, quan hệ cũng ngày một thân thiết hơn.

Đến sinh nhật hai mươi tuổi của tôi, tôi uống quá nhiều.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, trên người toàn là dấu vết mờ ám, bên cạnh còn có Thẩm Yến Qua không mặc quần áo.

Trên cơ bụng hắn cũng đầy những dấu hôn do tôi vừa cào vừa cắn để lại.

Tôi trợn to mắt:

‘Anh anh anh… anh đã làm gì tôi?!’

Thẩm Yến Qua đưa tay xoa cái eo đau nhức của tôi:

‘Tối qua em ngủ với tôi, chẳng lẽ giờ không định chịu trách nhiệm?’

Tôi uống đến mất trí nhớ, nhưng trước lúc mất ý thức vẫn lờ mờ nhớ được là chính mình nhào lên người Thẩm Yến Qua trước.

Tôi chân thành nhìn hắn:

‘Nếu tôi nói tôi say rồi, anh có tin không?’

Ngũ quan Thẩm Yến Qua sắc bén anh tuấn, hắn chậm rãi cúi đầu, hơi thở ấm nóng phả lên cổ tôi.

‘Tiểu Tinh, em cũng không muốn bố mẹ biết chuyện này đâu nhỉ?’

‘Nếu họ biết thiếu gia giả đã nhào ngã đứa con trai duy nhất của họ, còn không chịu trách nhiệm… em đoán xem họ sẽ làm gì?’

“…”

Hắn hạ thấp giọng, mê hoặc tôi:

"Muốn tôi giúp em rất đơn giản, ở bên tôi đi, em sẽ được sống cuộc đời thiếu gia xa hoa hơn cả trước đây."

Tôi: “!!!”

Thảo nào ngày nhận người thân, Thẩm Yến Qua không đuổi tôi đi.

Hóa ra là hắn đã để ý tôi từ lâu rồi.

Không còn cách nào khác, tôi đành đồng ý ở bên Thẩm Yến Qua.

4

Thoát khỏi dòng hồi ức, hiện tại tôi đương nhiên không thể giẫm lên vết xe đổ nữa.

"Anh à, anh từng nghe chuyện thiếu gia giả tranh giành tài sản với thiếu gia thật chưa?"

Thẩm Yến Qua vừa gặp tai nạn, đầu óc còn choáng váng nên rất dễ lừa, ngoan ngoãn gật đầu.

Tôi hung hăng véo eo mình một cái, cố nặn ra vài giọt nước mắt cá sấu:

"Anh à, em có lỗi với anh, chiếm đoạt thân phận của anh còn chưa đủ, giờ trong lòng em lại còn muốn tranh giành tài sản với anh nữa. Em quyết định tối nay sẽ dọn ra ngoài ở."

Biểu cảm của Thẩm Yến Qua lập tức trở nên khó chịu, hắn nhìn chằm chằm vào tôi.

Aaaizz…

Mông tôi bắt đầu âm ỉ đau.

Mỗi lần chọc hắn tức giận, Thẩm Yến Qua đều mang vẻ mặt lạnh nhạt thế này, sau đó đè tôi lên giường mà đánh một trận thật mạnh.

Nhưng ánh sáng của tự do đã ở ngay trước mắt rồi, tôi lấy hết can đảm hỏi:

‘Vậy giờ em về nhà thu dọn đồ nhé?’

Hắn nhíu mày, qua rất lâu mới miễn cưỡng đồng ý:

‘Em dọn đi đi.’

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘