Hắn khóc càng lớn tiếng hơn, như cái ấm nước sôi:
‘Mấy người chơi dữ vậy luôn sao? Ba người thuê chung một phòng!’
‘Kỳ Tinh, em còn đánh hắn nữa, bình thường tôi cầu em đánh tôi em còn không chịu, dựa vào đâu em lại thưởng cho hắn?’
Tôi: “…”
Mất mặt quá đi.
Đại Tráng bày ra vẻ mặt hóng được drama cực lớn, lén giơ ngón cái với tôi rồi nhắn tin:
‘Anh Kỳ, không ngờ anh dữ vậy luôn.’
‘Chỉ em một chiêu đi, để em về trị người nhà em.’
Môi tôi giật giật, thật sự không biết phải giải thích thế nào nữa.
Thẩm Yến Qua sâu xa nhìn tôi một cái rồi tức giận quay người bỏ đi.
Nhưng mới đi được ba bước, hắn đã nhanh chóng quay lại, bế tôi lên rồi đi luôn.
14
Suốt quãng đường về nhà, Thẩm Yến Qua lái xe cực nhanh, mặt đẹp lạnh tanh, quyết tâm làm cho tôi biết hắn thật sự giận rồi.
Vừa về tới nhà, hắn lập tức cho toàn bộ người giúp việc nghỉ phép.
Thẩm Yến Qua đè tôi xuống sofa, nghiến răng định tính sổ với tôi.
Nhưng tôi hỏi trước:
‘Sao anh biết em ở khách sạn? Anh cho người theo dõi em à?’
Thẩm Yến Qua vừa chột dạ vừa mạnh miệng:
‘Tôi gắn định vị vào điện thoại của em, chỉ cần em rời khỏi nhà là tôi biết ngay.’
Tôi cạn lời.
Cộng thêm cái định vị hắn lắp trước lúc mất trí nhớ, giờ trong điện thoại tôi có tận hai cái định vị rồi.
Thẩm Yến Qua hung dữ nói:
‘Có phải tôi chưa “cho em ăn no” nên em mới chạy ra ngoài kiếm đồ hoang ăn không?’
‘Tôi nói cho em biết, chỉ cần tôi chưa chết thì đám đàn ông bên ngoài đều chỉ là thiếp.’
‘Trước đây tôi còn biết giữ sức, sợ làm em hỏng mất, em bảo dừng là tôi dừng. Xem ra giờ không cần nữa rồi…’
Tôi thật sự muốn tát hắn.
Nhưng lại sợ hắn sướng quá.
Hít sâu một hơi, tôi đưa điện thoại cho hắn:
‘Anh xem đi, thật sự không phải như anh nghĩ đâu, em với Đại Tráng chỉ đi báo thù thôi.’
May mà tôi với Đại Tráng từ đầu đến cuối đều bàn cách xử lý Lộ Nhiên trên WeChat.
Xem xong, ánh mắt Thẩm Yến Qua lập tức trong veo trở lại, dính dính sáp tới:
‘Xin lỗi, là tôi hiểu lầm em.’
‘Kỳ Tinh, tôi rất sợ em sẽ không cần tôi nữa, nên vừa nghe nói em với người yêu cũ ở khách sạn là tôi hoảng luôn.’
Nhìn Thẩm Yến Qua đầy lòng đầy mắt chỉ có mình tôi, tôi cũng chẳng nỡ nói nặng lời.
Từ sau khi hắn mất trí nhớ, đây là lần đầu tiên hắn trói tôi mang về nhà.
Tâm trạng tôi lại khó hiểu mà thấy vui vẻ.
Giống như có một góc nào đó trống rỗng trong tim được lấp đầy vậy.
Không muốn trêu hắn nữa, tôi nghiêm túc nói:
‘Em không có người yêu cũ nào cả, chỉ từng yêu mình anh thôi. Người yêu cũ trước đó là em bịa ra để chọc anh.’
Hắn ngẩn người nhìn tôi rất lâu, đôi mắt đen tràn đầy vui sướng.
Rồi ôm tôi thật chặt, như muốn hòa tôi vào xương máu của hắn.
Những giọt nước ấm rơi xuống cổ tôi, giọng hắn nghèn nghẹn:
‘Tôi thích em lắm, thích em từ rất lâu rồi.’
Tim tôi khẽ run lên.
Thích tôi từ rất lâu rồi?
Ý này là sao?
Chẳng phải Thẩm Yến Qua yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên sao? Chẳng lẽ trước đây chúng tôi từng gặp nhau?
Tôi vừa định hỏi tiếp thì nghe thấy giọng hắn có chút chột dạ:
‘Đúng rồi, trên đường đi tìm em ở khách sạn, tôi ghen quá nên đã nói chuyện chúng ta ở bên nhau cho bố mẹ biết rồi.’
Tôi: “???”
Hắn vội vàng nói:
‘Tôi nói với bố mẹ là tôi ép em ở bên tôi, nếu họ không đồng ý cho bọn mình yêu nhau thì tôi sẽ chết cho họ xem!’
‘Bố mẹ nói họ ủng hộ hai đứa mình ở bên nhau.’ Thẩm Yến Qua lắp bắp hỏi
‘Vậy… khi nào chúng ta kết hôn?’
Kết hôn?
Tôi mặt không cảm xúc tát hắn một cái.
Ăn cứt đi nhé anh!
0 Nhận xét