Tôi siết chặt ly rượu, tâm trạng bỗng thấy cực kỳ khó chịu.
Bọn họ lấy tư cách gì mà mắng Thẩm Yến Qua? Cho dù hắn cưỡng ép tôi thì cũng chỉ có tôi được quyền mắng thôi.
Tôi trừng mắt nhìn người kia, giọng lạnh tanh:
"Tôi mới là thiếu gia giả. Nếu năm đó hai chúng tôi không bị ôm nhầm, thì người mà cậu gọi là con hoang chính là tôi đấy."
Thấy bầu không khí không ổn, mọi người lập tức bắt người kia xin lỗi.
Hắn đỏ bừng mặt, nghẹn mãi mới thốt ra được một câu xin lỗi.
Bị chen ngang như vậy, tâm trạng của tôi cũng không còn tốt như trước nữa.
Tôi chán nản ngồi trong khu ghế riêng, từ chối vài người đàn ông lẫn phụ nữ tới bắt chuyện, lại vô thức nhìn về phía cửa quán bar.
Đến khi nhận ra mình đang nghĩ xem Thẩm Yến Qua lúc nào sẽ tới bắt tôi về nhà, sắc mặt tôi lập tức thay đổi.
Mẹ nó.
Hình như tôi thật sự bị Thẩm Yến Qua thuần hóa thành chó rồi.
Cái vòng cổ trói buộc tôi cuối cùng cũng được tháo xuống, vậy mà tôi lại cảm thấy không quen.
Tôi hung hăng tự tát mình một cái, lại uống liền ba ly vang đỏ để bình tĩnh.
Đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt nóng rực, dính nhớp đang dừng trên người mình.
Ánh nhìn đầy tính xâm lược, như muốn lột sạch quần áo của tôi vậy.
Tôi có cảm giác nên ngẩng đầu lên.
Xung quanh đều là người uống rượu vui chơi, nhìn qua mọi thứ vẫn bình thường.
Nhưng trong lòng tôi lại thấy rờn rợn.
Cứ như sắp có chuyện không hay xảy ra vậy.
Tôi lắc đầu, chắc là do tôi nghĩ nhiều thôi.
Tối nay uống không ít rượu, tôi đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Hoàn toàn không phát hiện phía sau có một bóng người cao lớn quen thuộc đang đi theo.
Ngay lúc cúi đầu rửa tay, một chiếc khăn lụa bất ngờ bịt kín mũi tôi.
Trước khi mất ý thức, tôi rơi vào một vòng ôm quen thuộc, giọng nói đầy ghen tuông vang bên tai:
"Em giỏi lắm, dám lén tôi ra ngoài uống rượu, lúc nãy có rất nhiều người đang nhìn trộm em."
"Ngôi sao hư hỏng, tôi phải phạt em thật nặng mới được…"
6
Phản ứng đầu tiên khi tỉnh lại là tôi bị bắt cóc rồi.
Lúc này mắt tôi bị bịt bằng vải đen, trước mắt tối đen như mực, tay chân bị xích sắt trói chặt, chỉ cần hơi cử động là dây xích lại vang lên loảng xoảng.
Rất nhanh sau đó, đầu óc tỉnh táo trở lại, tôi ngửi thấy mùi bạc hà quen thuộc.
Giống hệt mùi hương trên người Thẩm Yến Qua.
Lại còn nghe thấy tiếng hệ thống thông gió của tầng hầm đang hoạt động.
Tôi: “…”
Tin tốt là tôi không bị bắt cóc.
Tin xấu là tôi mới bỏ trốn được nửa tháng đã lại bị Thẩm Yến Qua bắt về rồi.
Đang lúc run lẩy bẩy đoán xem hắn sẽ xử lý mình thế nào, cửa tầng hầm bị người ta mở ra.
Thẩm Yến Qua bước đôi chân dài đi về phía tôi.
"Em tỉnh rồi à?"
Hắn dùng máy đổi giọng, phát ra giọng nam xa lạ.
Tôi sợ đến mức cơ thể phát run.
Hắn chẳng lẽ đã khôi phục ký ức rồi sao?
Giây tiếp theo, Thẩm Yến Qua ôm tôi vào lòng, hơi thở ấm nóng phả bên tai, giọng khàn khàn:
"Bé con, bây giờ em bị tôi giam cầm rồi."
"Ngoan ngoãn nghe lời đi, đến khi nào em yêu tôi, tôi sẽ thả em ra."
Tôi: “?”
Câu này quen quá rồi.
Giống y hệt lời Thẩm Yến Qua nói lúc giam tôi ba năm trước.
Khi đó tôi mới đồng ý làm bạn trai hắn chưa bao lâu, thật sự không chịu nổi đủ loại trò hắn bày ra trên giường nên quyết định bỏ trốn.
Ai ngờ mới chạy được mười phút, còn chưa ra khỏi cổng khu biệt thự đã bị Thẩm Yến Qua bắt lại.
Tính tôi vốn kiêu ngạo ngang ngược, lập tức chửi hắn om sòm:
"Tôi nói cho anh biết, cho dù anh nhốt tôi lại thì cũng không có được trái tim tôi đâu, mau thả tôi ra…"
0 Nhận xét