[Anh Còn Muốn Cưỡng Ép Yêu Thêm Lần Nữa À?_] Chương 5

 Vừa nhớ tới quãng thời gian bị xích trên chiếc giường lớn trong tầng hầm, sống chẳng thấy ánh mặt trời ấy, tôi đã vô thức rùng mình.

Tôi lập tức nở nụ cười lấy lòng:

"Anh à, anh tháo trói cho em trước được không? Em có thể giải thích mà."

Hơi thở hắn bỗng nặng nề hẳn lên, giọng đầy nghi hoặc:

"Sao em nhận ra tôi được? Rõ ràng tôi còn dùng máy đổi giọng mà."

Tấm vải đen trên mắt bị hắn tháo xuống.

Lúc này tôi đang ngồi trên chiếc giường lớn trong tầng hầm, xung quanh bày đầy đủ loại “đồ chơi”.

Tôi chỉ nhìn một cái đã tái mặt.

Thẩm Yến Qua mặc áo choàng ngủ màu đen, nửa tháng không gặp, sắc mặt hắn còn tái nhợt hơn trước, dưới ánh đèn trắng lạnh, đường nét ngũ quan đẹp trai càng thêm sắc nét.

Hắn bóp gáy tôi, u ám nói:

"Bé con, mười lăm ngày tám tiếng không gặp, tôi nhớ em lắm."

Ba năm thân mật khăng khít, có thể nói tôi là người hiểu hắn nhất trên đời.

Tôi lập tức nhận ra sự vụng về trong động tác của hắn.

Nhìn đôi tai đỏ bừng kia, tôi nghi ngờ hỏi:

"Anh… không phải vẫn chưa khôi phục ký ức đấy chứ?"

Không biết Thẩm Yến Qua nghĩ tới điều gì, đôi mắt đen trở nên nguy hiểm:

"Có khôi phục ký ức hay không cũng không ảnh hưởng đến việc tôi nhốt em."

"Kỳ Tinh, em chỉ có thể là của anh."

Tôi tê cả người.

Không phải chứ, Thẩm Yến Qua, anh mất trí nhớ rồi mà còn muốn cưỡng ép yêu tôi lại từ đầu nữa à?!

7

Một lần thì lạ, hai lần thì quen.

Đã từng bị Thẩm Yến Qua cưỡng ép một lần rồi, tôi cũng có chuẩn bị tâm lý, thậm chí còn bắt đầu phản khách thành chủ:

"Được thôi, anh muốn nhốt em bao lâu thì nhốt."

"Đừng đứng ngốc nữa, chuẩn bị vải mềm chưa? Quấn vào xích giúp em đi, kẻo làm em bị thương."

Thẩm Yến Qua đã chuẩn bị tinh thần cho việc tôi sẽ làm loạn om sòm, không ngờ tôi lại chấp nhận quá tự nhiên như vậy.

Hắn đứng tại chỗ trầm tư rất lâu, cuối cùng mới ngoan ngoãn đi lấy vải mềm.

Lúc quấn vải vào xích ở cổ chân cho tôi, động tác của Thẩm Yến Qua dần chậm lại.

Ngón tay thon dài nhẹ nâng mắt cá chân tôi lên, ánh mắt nóng rực, còn lặng lẽ nuốt nước miếng.

Thấy hắn mãi không động đậy, tôi nghi hoặc ngẩng đầu lên, vừa khéo nhìn thấy cảnh ấy.

Tôi tức đến bật cười.

Ký ức của hắn dừng lại ở tuổi mười tám, còn chưa có bản lĩnh che giấu cảm xúc như sau này, nên tôi liếc một cái đã nhìn ra dục vọng trong mắt hắn.

Mẹ nó, Thẩm Yến Qua đúng là biến thái thật.

Thảo nào trước đây hắn cứ luôn đề nghị tôi dùng chân giúp hắn.

Giờ tuổi tâm lý của tôi lớn hơn hắn mấy tuổi, mắt đảo một vòng, tôi nổi hứng muốn trêu hắn.

"Chân em đẹp không?"

Hắn không chút do dự:

"Đẹp."

Tôi lập tức đổi sắc mặt, đạp một cái lên mặt hắn:

"Đẹp cũng không cho anh sờ đâu, mau quấn vải cho em đi."

"Xong rồi thì đi nấu cho em mười món, em sắp chết đói rồi."

Từ tối qua đến giờ tôi chỉ uống mấy ly rượu, bụng đã réo ầm ĩ từ lâu.

Tính cách Thẩm Yến Qua vốn lạnh lùng cao ngạo, tôi còn tưởng bị tôi đạp như vậy hắn sẽ nổi giận.

Ai ngờ giây tiếp theo, đáy mắt hắn lại hiện lên vẻ vui sướng.

Khóe môi cong lên, giọng khàn đặc:

"Được."

Lúc đứng dậy, động tác hắn vô cùng kỳ quặc, như thể đang giấu thứ bảo bối gì đó rất lớn.

8

Vốn dĩ tôi là kiểu người được voi đòi tiên.

Trước kia bị Thẩm Yến Qua áp chế nên không dám chọc hắn.

Giờ thời thế đổi thay rồi, tôi không tin mình còn không bắt nạt nổi một Thẩm Yến Qua nhỏ hơn mình bốn tuổi.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘