Tôi cố sức ép khóe miệng đang muốn nhếch lên, kéo Trần Trạch rời khỏi phòng bệnh.
Hoàn toàn không phát hiện ánh mắt Thẩm Yến Qua nhìn tôi càng lúc càng tối dần.
Vừa ra khỏi phòng bệnh, Trần Trạch đã bùng nổ:
‘Kỳ Tinh, chuyện cậu với anh Thẩm yêu nhau, sao lại không cho anh ấy biết?’
Tôi giả vờ thâm trầm mà lừa cậu ta:
"Thân phận thiếu gia thật và giả vốn dĩ đã đối lập nhau rồi. Anh ấy vừa mới gặp tai nạn, nếu nói ra chắc chắn sẽ không chấp nhận nổi, lỡ kích thích anh ấy thì sao?"
"Đúng rồi, khoảng thời gian này cậu tuyệt đối đừng nói cho anh ấy biết tôi từng yêu anh ấy đấy."
Trần Trạch nửa tin nửa ngờ mà đồng ý.
Tôi lập tức co giò chạy thẳng về nhà.
May mà bố mẹ đều đang đi công tác ở nước ngoài, nhất thời chưa về được.
Tôi lặp lại mấy lời lừa Trần Trạch với người giúp việc xong, lập tức bắt đầu thu dọn hành lý.
Sống cùng Thẩm Yến Qua ba năm, khắp căn biệt thự đều là dấu vết cuộc sống của hai chúng tôi.
Nhìn đồ đạc thuộc về mình dần ít đi, trong lòng tôi bỗng dâng lên cảm giác chua xót khó hiểu.
Nhưng nghĩ đến tự do sắp tới tay, tôi vẫn tăng tốc dọn đồ.
Lúc kéo vali rời khỏi biệt thự, tôi có chút buồn bã:
"Haiz, sau này tôi không thể quay lại ở nữa rồi."
Dù sao tôi vẫn luôn cảm thấy Thẩm Yến Qua cưỡng ép tôi là để trả thù chuyện tôi đã cướp mất cuộc đời của hắn.
Đợi đến khi hắn quen với cuộc sống không có tôi, chắc ngay cả gặp mặt tôi một lần hắn cũng chẳng muốn nữa.
Nhưng cũng không sao.
Ba năm nay, Thẩm Yến Qua đã lần lượt chuyển cho tôi không ít tài sản, cộng thêm tiền tiêu vặt trước kia tích góp được, đủ để tôi tiêu cả đời rồi.
5
Từ nhỏ tôi đã là một tên thiếu gia ăn chơi vô dụng.
Trước đây ngày nào cũng cùng đám bạn xấu tới quán bar quậy phá.
Nhưng từ sau khi bị Thẩm Yến Qua cưỡng ép yêu, hắn như biến thành máy theo dõi mà lúc nào cũng canh chừng tôi.
Đừng nói tới chuyện đi bar chơi, chỉ cần tôi rời khỏi tầm mắt hắn một lúc thôi hắn cũng chịu không nổi:
"Bé con, anh muốn lúc nào cũng nhìn thấy em, em không được chạy lung tung, nếu không anh sẽ phát điên mất."
Giờ thì cuối cùng tôi cũng tự do rồi.
Tôi chuyển hành lý tới một căn hộ đứng tên mình, ngoan ngoãn ở lì trong nhà suốt nửa tháng.
Thấy Thẩm Yến Qua yên yên ổn ổn dưỡng bệnh trong bệnh viện, một lần cũng không nhắc tới tôi với người khác.
Tâm hồn ham chơi của tôi lại bắt đầu ngứa ngáy.
Tôi nhắn cho người anh em thân thiết Đại Tráng:
"Tiểu gia đây tự do rồi, tối nay ra ngoài quẩy đi."
Đại Tráng không tin:
"Anh Thẩm giữ cậu như giữ tròng mắt vậy, anh ta chịu để cậu ra uống rượu à? Cái đồ sợ vợ như cậu, coi chừng đang uống nửa chừng lại bị anh ta bắt về dạy dỗ đấy."
Tôi nghiến răng.
Đều tại Thẩm Yến Qua, mỗi lần tôi vừa định lén ra ngoài chơi là ngay sau đó đã bị hắn bắt về nhà.
Lâu dần ai cũng biết, cái tên bá vương thành A không sợ trời không sợ đất như tôi lại bị Thẩm Yến Qua dạy dỗ đến ngoan ngoãn phục tùng.
Tôi giải thích qua loa:
‘Anh ta bị tai nạn mất trí nhớ rồi, tôi nhân cơ hội chia tay luôn. Là anh em thì ra chơi đi!’
……
Trong quán bar lúc đêm khuya, âm nhạc chấn động đến nhức óc.
Xung quanh toàn đám bạn xấu đang chúc mừng tôi độc thân:
"Chúc mừng anh Kỳ, sau này cuối cùng cũng có thể ngày nào cũng ra ngoài quẩy rồi."
"Thẩm Yến Qua cũng thật là, chưa từng thấy người đàn ông nào nhỏ mọn như vậy."
"Thảo nào là đứa con hoang lớn lên ở cô nhi viện, đúng là chẳng lên nổi mặt bàn…"
0 Nhận xét