[Bao Giờ Anh Mới Ly Hôn Đây?_] Chương 1

 1

Người chồng Alpha bé nhỏ của tôi trượt chân ngã cầu thang, ngã đến mất trí nhớ.

Tuổi còn trẻ, mới tốt nghiệp đại học chưa được mấy năm, đã bị ép kết hôn với một Beta nam vừa lớn tuổi vừa sắc tàn xa lạ, giờ còn mất trí nhớ nữa.

Cậu ấy đúng là xui xẻo thật.

Tôi chống tay bên mép giường, chậm rãi ngồi dậy. Sau khi ngồi vững mới cụp mắt nghỉ một lúc, vài sợi tóc mai dán lên gò má hơi lạnh, tôi giơ tay khép lại vạt áo ngủ lỏng lẻo.

Thu dọn sơ qua xong, tôi mang theo chút mệt mỏi chưa tỉnh hẳn đến bệnh viện.

Vừa bước vào phòng bệnh, Alpha đã cau mày nhìn sang, mất kiên nhẫn nói:

“Tôi đã bảo là không sao rồi, đừng có vào làm phiền—”

Cậu khựng lại, giọng nói dần nhỏ xuống.

“—Tôi.”

Đây là lần đầu tiên tôi thấy cậu nổi nóng.

Tôi mỉm cười hiền lành:

“Xin lỗi.”

Tôi đứng ngoài cửa, không bước vào nữa để tránh khiến cậu khó chịu.

Tôi đánh giá cậu vài lần. Tay chân vẫn đầy đủ, tinh thần trông cũng ổn, chắc không có gì đáng ngại.

“Khụ khụ.”

Gió lạnh ngoài hành lang lùa tới, tôi vừa giơ tay khép cổ áo, cổ họng đã dâng lên cảm giác ngứa ngáy. Tôi ho khẽ hai tiếng, âm cuối mang theo chút run rẩy yếu ớt, cả bờ vai cũng khẽ lay động.

“Anh vào đi.”

Nguyên Trừng Ánh cứng nhắc nói.

Tôi đáp một tiếng, chậm rãi điều hòa hơi thở rồi mới bước vào, ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường bệnh.

Nguyên Trừng Ánh hỏi:

“Anh tên gì?”

Tôi cong môi cười:

“Từ Hựu Ninh.”

Tôi thong thả giải thích tình hình hiện tại cho cậu.

Ánh mắt Nguyên Trừng Ánh đảo loạn, tay cứ luôn che trước ngực.

“Tim đau à?”

Tôi lo lắng ghé lại gần.

Nguyên Trừng Ánh lập tức lắc đầu nguầy nguậy, cánh mũi khẽ động, sắc mặt bỗng thay đổi.

“Anh xịt nước hoa mùi cam sao?”

Cậu hỏi.

Tôi lắc đầu, sau đó chợt hiểu ra.

“Chắc là mùi pheromone của Alpha.”

Pheromone của Nguyên Trừng Ánh là mùi cam ngọt. Tôi là Beta nên không ngửi thấy, chắc là ở nhà dính phải.

Theo phản xạ tôi nghiêng đầu muốn ngửi thử, lại bị cậu dùng tay giữ thẳng mặt lại.

“Anh… anh kết hôn rồi?”

Sắc mặt Nguyên Trừng Ánh không mấy tốt đẹp.

Tôi không hiểu có vấn đề gì, chỉ gật đầu.

“Chúng ta là quan hệ gì?”

Cậu chần chừ hỏi.

Tôi lén ngáp một cái, suy nghĩ. Bây giờ cậu mất trí nhớ, việc kết hôn với một Beta nam lớn hơn mình tám tuổi hẳn là đả kích rất lớn với cậu.

Tôi uyển chuyển nói:

“Chúng ta có ký thỏa thuận.”

Khách sáo như khách quý, không can thiệp chuyện của nhau, cho nên cậu không cần sợ như vậy, tôi sẽ không làm gì cậu đâu.

Bàn tay Nguyên Trừng Ánh khẽ run lên, hai mắt đờ đẫn như quả cà tím bị sương đánh héo.

Kỳ lạ thật.

Ngay cả năm đó kết hôn cũng chưa thấy cậu phản ứng lớn như vậy.

Cũng chưa từng nghe nói cậu có bạch nguyệt quang nào mà?

“Anh sẽ ly hôn sao?”

Nguyên Trừng Ánh hỏi.

Tôi chậm rãi chớp mắt, mỉm cười nhàn nhạt.

“Nếu cậu cần.”

Sắc mặt Nguyên Trừng Ánh dịu đi đôi chút, cậu thử dò hỏi:

“Em trẻ hơn, đẹp trai hơn.”

Tôi bật cười nhìn cậu, thuận miệng đáp một tiếng.

Một Alpha lại đi so bì với Beta như tôi cái gì chứ? Đúng là trẻ con.

Nguyên Trừng Ánh lập tức vui vẻ hẳn lên.

Sau khi xuất viện, cậu cùng tôi về nhà.

Tôi mở cửa lớn, vừa quay đầu đã thấy Nguyên Trừng Ánh mặt mày khó chịu.

“Anh cứ đường đường chính chính dẫn em về thế này à?”

Cậu nói.

“Nếu không thì sao?”

Chẳng lẽ về chính nhà mình còn phải lén lút?

Biểu cảm cậu phức tạp vô cùng, vừa mừng thầm lại vừa ghét bỏ.

“Em không muốn ở đây, toàn là mùi pheromone của Alpha, khó ngửi chết đi được!”

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘