Trên đầu tôi hiện đầy dấu chấm hỏi.
Sao còn chê pheromone của chính mình nữa?
Xét thấy cậu là bệnh nhân, tôi vẫn đồng ý, chuyển sang một căn nhà khác xa hơn một chút. Tuy không lớn bằng nhà cũ nhưng cũng khá thoải mái.
Trên xe, lúc chờ đèn đỏ, cơn buồn ngủ khiến tôi không ngừng ngáp, chỉ biết ngẩn người nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.
Chỉ ngồi xe thêm một lúc mà cơ thể vô dụng này đã thấy mệt mỏi.
Nguyên Trừng Ánh nhẹ tay nhẹ chân chen đến bên cạnh tôi. Ghế hơi lún xuống, tôi chỉ khẽ run mi mắt chứ chẳng phản ứng gì.
“Anh thích tóc vàng à?”
Cậu đột nhiên hỏi.
Lúc này tôi mới tập trung nhìn kỹ, phát hiện bên ngoài cửa xe có một thiếu niên tóc vàng, dưới ánh mặt trời vô cùng bắt mắt.
Tôi lười biếng “ừm” một tiếng xem như đáp lời.
“Biết rồi.”
Cậu đáp lại.
Nhưng tôi đã chẳng còn sức để để ý cậu nữa, ý thức bị cơn buồn ngủ kéo chìm xuống.
2
Lần nữa mở mắt đã là đêm khuya.
Tôi xuống giường đi uống nước. Vừa mở cửa phòng, cửa phòng bên cạnh cũng bật mở.
Nguyên Trừng Ánh đi tới, che mắt tôi lại rồi bật đèn hành lang.
Hàng mi tôi khẽ run lên.
Đợi đến khi thích nghi với ánh sáng, cậu mới buông tay.
Tôi ngẩng đầu, đập vào mắt là một mái tóc vàng óng. Ánh đèn vàng ấm áp chảy dài trên mái tóc, bờ vai cậu.
Tôi hơi hé môi.
Cậu cúi đầu để tôi nhìn kỹ hơn, khẽ hỏi:
“Không đẹp sao?”
“Đẹp lắm.”
Tôi ngẩn người trong thoáng chốc.
Nguyên Trừng Ánh trước khi mất trí nhớ, tuổi còn trẻ mà cứ thích ra vẻ trưởng thành, tóc đen vest đen chỉnh tề không chút cẩu thả. Mái tóc vàng hiện tại lại rất hợp với cậu, khiến cậu có thêm vài phần khí phách trẻ trung.
“Anh không thích à?”
Nguyên Trừng Ánh buồn bực hỏi.
“Cậu thích là được rồi.”
Trẻ con chịu thử cái mới cũng là chuyện tốt.
“Anh không thích?”
“…Thích.”
“Vậy sao anh không sờ em?”
Tôi không nhịn được đưa tay xoa mái tóc vàng mềm mại kia.
Một lúc sau, hơi thở Nguyên Trừng Ánh nặng hơn vài phần. Tôi chần chừ hạ tay xuống, đầu ngón tay lạnh lẽo lướt qua cổ cậu, nơi đó nóng rực.
Tôi cụp mắt nhìn thoáng qua rồi quay đầu, khẽ thở dài.
Đúng là Alpha trẻ tuổi, khí huyết phương cương.
Mà cơ thể này của tôi lại luôn rất lãnh đạm với chuyện ấy.
“Tôi đi rót cốc nước.”
Tôi định nhường không gian cho cậu, để cậu tự về phòng giải quyết.
Cậu chợt siết lấy cổ tay tôi, kéo tay tôi chạm lên mặt mình.
Trên mặt cậu vẫn bình tĩnh, nhưng chiếc cổ đỏ bừng đã nổi đầy gân xanh.
“Không hôn em sao?”
Nguyên Trừng Ánh thẳng thắn nói.
“Không dỗ em một chút à?”
Ngón tay tôi khẽ co lại, nhất thời cạn lời.
Quá thân mật rồi.
Hơi nóng từ người Alpha ấy như thiêu đốt đến mức tôi cũng cảm thấy nóng theo.
Nguyên Trừng Ánh đứng thẳng dậy, kéo tôi ôm vào lòng.
Cả người tôi cứng đờ, không dám động đậy.
Cậu cúi đầu cọ mạnh vào hõm cổ tôi, khẽ cười:
“Từ Hựu Ninh, bây giờ trên người anh toàn là mùi của em rồi.”
Tôi buột miệng:
“Mùi cam à?”
Nguyên Trừng Ánh khựng lại, buông tôi ra.
“Anh đang xem em là ai vậy?”
Cậu đen mặt nghiến răng:
“Pheromone của em rõ ràng là mùi quýt!”
Tôi ngẩn người mất một lúc mới chậm rãi hoàn hồn.
Hình như bác sĩ từng nói, pheromone của Nguyên Trừng Ánh tạm thời xảy ra biến dị. Hóa ra đã biến thành mùi quýt rồi.
Tôi giơ tay lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào hàng mày đang nhíu chặt của cậu, bật cười:
“Không có ai cả, chỉ có cậu thôi.”
“Qua loa quá.”
Ngoài miệng nói vậy, giọng điệu Nguyên Trừng Ánh vẫn mềm xuống.
“Anh vào phòng trước đi, em đi rót nước cho anh.”
0 Nhận xét