Chuẩn bị xong xuôi, cậu lại ôm lấy tôi, hít lấy hít để một trận.
Tôi đâu có pheromone, cũng chẳng biết cậu đang hít cái gì nữa.
Ngọn tóc cậu cọ qua sau gáy tôi, ngứa đến mức tôi bật cười thành tiếng, cảm giác xấu hổ cũng vơi đi đôi chút.
Tôi nhìn bộ phim mình thích, hiếm khi thất thần.
Tuy Nguyên Trừng Ánh bây giờ khác hẳn trước khi mất trí nhớ, nhưng có một điểm vẫn không thay đổi.
Nguyên Trừng Ánh trước kia cũng luôn mang đến cho tôi rất nhiều thứ, cố gắng thu hút sự chú ý của tôi, khiến tôi tỉnh táo hơn.
“Hựu Ninh?”
“Ừm?”
Tôi hoàn hồn, phát hiện đôi mày mắt Nguyên Trừng Ánh trầm xuống, lại có chút giống dáng vẻ trước khi mất trí nhớ.
“Hựu Ninh cười vui như vậy… là đang nghĩ đến ai thế?”
Nguyên Trừng Ánh mím môi.
“Đang nghĩ đến cậu.”
Tôi thành thật đáp, vành tai lặng lẽ đỏ lên.
Cả người Nguyên Trừng Ánh lập tức từ âm u chuyển thành nắng đẹp. Cậu phấn khích hẳn lên, giống chim gõ kiến hôn chụt chụt mấy cái thật vang lên má tôi.
“Em lại có thể làm Hựu Ninh cười kìa, đáng để tự thưởng cho mình vài cái hôn.”
Nguyên Trừng Ánh đầy vẻ đắc ý.
Ngụy biện.
Tôi cũng cong khóe môi lên.
Ăn cơm trưa xong, tôi ngáp một cái.
Rõ ràng chẳng làm gì, vậy mà vẫn thấy mệt vô cùng.
Lúc Nguyên Trừng Ánh dọn xong bát đũa quay lại, tôi đã nằm trên sofa lim dim mắt rồi.
Cậu khẽ cười, ngồi xổm trước sofa, gần như dùng hơi thở hỏi:
“Lại buồn ngủ rồi?”
Tôi mơ màng đáp:
“Ừm…”
“Cơm trưa có hợp khẩu vị anh không?”
“Ừm…”
“Em bế anh lên giường ngủ nhé?”
“Ừm…”
Cậu dừng lại, cố ý hỏi:
“Vậy anh thích em không?”
“Ừm…”
Tôi theo bản năng đáp lời, đầu óc xoay chuyển một lúc mới khó khăn kéo lại chút tỉnh táo.
Nguyên Trừng Ánh thỏa mãn bật cười, đưa tay định bế tôi lên.
“Thích cậu mà.”
Tôi nhẹ giọng nói.
Nguyên Trừng Ánh cứng đờ.
Một lúc lâu không nghe thấy phản ứng, mí mắt tôi vẫn đang đánh nhau dữ dội, đột nhiên nghe thấy một tiếng nức nở cực khẽ.
Tim tôi chợt chua xót.
Tôi mở mắt ra, phát hiện nụ cười trên môi Nguyên Trừng Ánh còn chưa tan, nhưng nước mắt đã đầy tràn, lặng lẽ thấm ướt ống tay áo.
Tôi chống người ngồi dậy nửa chừng.
“Sao lại khóc rồi?”
Nguyên Trừng Ánh có chút ngơ ngác.
“Không biết nữa… vui lắm, nhưng lại rất muốn khóc.”
Đến cả mái tóc vàng xinh đẹp cũng trở nên ủ rũ theo.
Tôi xoa đầu cậu, áp trán mình lên trán cậu, dịu giọng hỏi:
“Có muốn ngủ trưa cùng tôi không?”
Nguyên Trừng Ánh luống cuống lau nước mắt, giọng nghèn nghẹn:
“Ừm.”
Sợ tôi nghe không rõ, cậu còn bổ sung:
“Muốn ngủ cùng.”
Tôi bị cậu chọc cười.
“Được rồi, đi rửa mặt đi, tôi về phòng chờ cậu.”
4
Buổi chiều tôi bị Nguyên Trừng Ánh quậy tỉnh.
Một cái đầu cứ cọ cọ ngửi ngửi nơi hõm cổ và trước ngực bạn, rất khó để không tỉnh giấc.
“Ưm…”
Giọng tôi khàn khàn.
“Mấy giờ rồi?”
“Ba giờ rồi, không thể ngủ nữa. Ngủ tiếp sẽ ảnh hưởng giấc ngủ buổi tối.”
Cậu đáp.
Cơ thể tôi vẫn mệt mỏi rã rời, cảm thấy ngủ chưa đủ, nhưng Nguyên Trừng Ánh lại tràn đầy sức sống.
“Có thể hôn không?”
Cậu hôn lên má trái tôi một cái.
“Có thể hôn không?”
Cậu lại hôn lên má phải tôi một cái nữa.
Trong mắt tôi gợn lên ý cười.
“Chẳng phải cậu đã hôn rồi sao?”
“Không giống nhau, em muốn kiểu hôn này cơ.”
Cậu cắn cắn cánh môi tôi, chậm rãi day nghiền.
“Được không?”
“Nếu tôi nói không được thì sao?”
Tôi có chút tò mò.
Nguyên Trừng Ánh hừ cười, không đáp, nhưng nụ hôn dịu dàng lại men theo cổ tôi, lướt qua yết hầu rồi dần đi xuống.
0 Nhận xét