Trong lòng tôi lập tức vang lên hồi chuông cảnh báo, cơn buồn ngủ tan sạch. Tôi dùng sức đẩy cậu ra.
Nguyên Trừng Ánh không đề phòng, bị đẩy ngồi xuống giường.
Chúng tôi nhìn nhau.
Người dời mắt trước là tôi.
Tôi kéo lại vạt áo ngủ bị cậu làm xộc xệch, không được tự nhiên mở miệng:
“Dậy thôi.”
“Tại sao không được?”
Cậu nhíu mày.
“Không được là không được.”
Cậu còn chưa khôi phục ký ức, bây giờ làm chuyện đó với cậu chẳng phải là lừa gạt sao?
Nghĩ vậy, tôi âm thầm sờ sờ lương tâm mình.
“Là vì tên cam thối kia?”
Âm cuối của cậu run run.
Dù không hiểu tại sao cậu lại ghét chính mình như vậy, tôi vẫn gật đầu.
“Dựa vào cái gì chứ!”
Biểu cảm Nguyên Trừng Ánh méo mó.
Tôi thở dài, mỉm cười dỗ dành cậu bằng giọng điệu đùa giỡn:
“Vì là chồng tôi mà.”
Nguyên Trừng Ánh hoàn toàn sụp đổ.
Gương mặt cậu trắng bệch. cậu im lặng xuống giường, hít hít mũi rồi bỏ đi.
Tôi nhìn bóng lưng nặng nề của cậu, trong lòng đầy khó hiểu.
Rốt cuộc là bị sao vậy?
Tâm tư của Alpha trẻ tuổi đúng là khó đoán.
Mãi đến bữa tối, Nguyên Trừng Ánh vẫn không ra khỏi phòng.
Chuyên gia nói phải cho trẻ con không gian riêng để tiêu hóa cảm xúc của mình, nhưng chuyện này cũng quá lâu rồi thì phải?
Tôi đứng trước cửa phòng Nguyên Trừng Ánh do dự rất lâu, cuối cùng vẫn gõ cửa, nhẹ giọng gọi:
“Trừng Ánh?”
“Ưm…”
Một tiếng rên trầm thấp làm tôi giật đến run tay.
Tôi mở cửa ra.
Nguyên Trừng Ánh vậy mà đang ở ngay phía sau cửa. Vừa rồi giữa chúng tôi chỉ cách nhau một cánh cửa mà thôi.
Cậu nửa quỳ trên đất. Phần xương quai xanh lộ ra đỏ bất thường. Mấy bộ quần áo vương vãi hỗn loạn kéo dài từ giường lớn đến dưới đầu gối cậu, tất cả đều bị vò đến nhăn nhúm.
Mái tóc trước trán bị mồ hôi lạnh làm ướt. Mỗi một nhịp thở đều mang theo hơi nóng bỏng rát, như thiêu đến không khí cũng nóng lên.
Beta vốn không ngửi được pheromone.
Nhưng giờ phút này, tôi lại như có thể cảm nhận được lượng pheromone ngập trời kia đang tranh nhau tràn khỏi căn phòng, quấn lấy mình.
Đuôi mắt Nguyên Trừng Ánh hơi đỏ, cả người lộn xộn không chịu nổi. Tôi vội vàng dời mắt đi, lại phát hiện quần áo trên giường và dưới đất nhìn vô cùng quen mắt.
“Quần áo…”
Tôi chần chừ mở miệng.
Nguyên Trừng Ánh thẳng thắn nói:
“Của anh.”
Cậu dùng bàn tay to nắm lấy chiếc áo sơ mi, cúi đầu ngửi.
“Của Hựu Ninh, thơm quá…”
Da đầu tôi tê dại, vô thức lùi về sau mấy bước.
Tôi không biết kỳ mẫn cảm của Nguyên Trừng Ánh là lúc nào.
Cậu lúc nào cũng giữ khoảng cách với tôi, kiềm chế mà lễ độ, mỗi lần gặp mặt đều như vậy.
Đây là lần đầu tiên tôi đối mặt với kỳ mẫn cảm của cậu.
Tôi rơi vào trầm tư.
Hình như mỗi tháng đúng là có vài ngày, quần áo trong giỏ đồ bẩn biến mất một cách lạ thường. Tôi còn tưởng dì giúp việc dọn hơi chăm.
“Tôi là Beta.”
Tôi nhắc nhở cậu.
“Beta không có pheromone.”
“Không phải pheromone… là mùi của Hựu Ninh…”
Đầu lưỡi cậu liếm ướt cổ áo sơ mi.
“Thơm quá…”
Tôi cố giữ bình tĩnh.
Không được hoảng.
Alpha trong kỳ mẫn cảm có hành vi làm tổ vốn là chuyện rất bình thường.
Tôi thử kéo nhẹ chiếc áo sơ mi trong tay cậu, dỗ dành:
“Tôi lấy cho cậu một bộ sạch nhé?”
Nguyên Trừng Ánh đã chẳng còn tỉnh táo nữa, lẩm bẩm:
“Không thể dùng quần áo sạch… sẽ bị Hựu Ninh phát hiện có gì đó không đúng.”
Tôi còn chưa kịp nói gì, cậu đã tự nói tiếp:
“Hựu Ninh thích sạch sẽ, ngày nào cũng thay đồ. Nếu em lấy nhầm bộ ngày mai anh muốn mặc thì phải làm sao?”
0 Nhận xét