[Bao Giờ Anh Mới Ly Hôn Đây?_] Chương 7

 Tôi cứ nghĩ vị dã tâm gia này thiếu một khoản vốn, mà tôi cũng xem như nhận ân tình của cậu.

Không ngờ rằng…

Nguyên Trừng Ánh cậu…

Hình như thích tôi.

Ánh chiều tà dần rút đi vẻ rực rỡ, hóa thành một màu cam vàng dịu dàng.

Tôi ngồi ở hàng ghế sau xe, bên cạnh là một bó hồng đỏ thắm.

Tôi là người lớn tuổi hơn, theo lý nên để tôi chủ động vén tấm màn này lên.

Không biết Nguyên Trừng Ánh sẽ phản ứng thế nào nhỉ?

Tôi mỉm cười suy nghĩ.

Khi tôi bước vào nhà, Nguyên Trừng Ánh đang canh ở cửa.

Alpha trẻ tuổi liếc nhìn bó hồng trong lòng tôi, khóc đến đáng thương vô cùng.

“Rốt cuộc bao giờ anh mới ly hôn với hắn ta vậy?"

“Có mình em còn chưa đủ sao?”

Tay đưa hoa của tôi khựng lại, đầy nghi hoặc.

“Hả?”

Tôi hoàn toàn không hiểu gì.

“Ly hôn gì cơ?”

Nguyên Trừng Ánh mang vẻ mặt không thể tin nổi.

“Chẳng phải anh từng nói, nếu em cần thì anh sẽ ly hôn sao?”

Tim tôi hụt mất một nhịp, khó khăn hỏi:

“Cậu muốn ly hôn?”

Là tôi tự mình đa tình sao?

Thật ra Nguyên Trừng Ánh không thích tôi?

Nguyên Trừng Ánh nghẹn ngào:

“Em không muốn chia sẻ anh với người khác, cũng không muốn tiếp tục không danh không phận ở bên anh như thế này nữa.”

Cậu đang nói cái gì vậy?

Cuối cùng tôi cũng ý thức được sự hoang đường trong chuyện này.

“Cậu tưởng mình là kẻ thứ ba?”

Nguyên Trừng Ánh ngẩn người, run giọng nói:

“Em… em còn không phải kẻ thứ ba sao?”

Tôi dở khóc dở cười.

“Làm gì có nhiều người như vậy, chẳng phải chỉ có mình cậu thôi sao?”

Tôi nâng mặt cậu lên, ngẩng đầu hôn lên khóe môi cậu, đôi mắt cong cong mang theo ý cười.

“Ông xã?”

Nguyên Trừng Ánh đứng đực tại chỗ như khúc gỗ.

“Em có danh phận thật sao? Anh không lừa em chứ?”

Cậu tủi thân hỏi.

Tôi càng nghĩ càng buồn cười.

“Giấy kết hôn ở trong ngăn tủ đầu giường, tự mình đi xem đi.”

Nước mắt Nguyên Trừng Ánh còn chưa lau khô đã bật dậy như tên lửa, ba bước gộp thành hai lao lên lầu.

“Cậu chậm chút, coi chừng cầu—”

Tôi còn chưa nói xong, chân Nguyên Trừng Ánh trượt một cái, cả người lăn thẳng xuống tầng một.

“Nguyên Trừng Ánh!”

Tôi hoảng sợ hét lên.

Nguyên Trừng Ánh choáng váng lẩm bẩm:

“…giấy kết hôn…”

Đồ ngốc!

Đứa trẻ hư này!

Chết tiệt!

Giờ này còn lo cái giấy kết hôn gì nữa chứ!

6

Đêm khuya, Nguyên Trừng Ánh gần như bật dậy khỏi giường bệnh.

Giọng cậu lạnh lùng hỏi hộ lý:

“Hựu Ninh đâu? Có bị dọa sợ không?”

Tôi nằm ở giường bên cạnh, giữa hai giường chỉ cách một tấm rèm.

Nguyên Trừng Ánh bị thương, trong lòng tôi nặng trĩu nên ngủ rất nông, gần như lập tức bị đánh thức.

Nghe vậy, bàn tay đang định kéo rèm của tôi lại thu về.

“Ngài Từ đang ngủ ở giường bên cạnh.”

Hộ lý nhẹ giọng đáp.

Nguyên Trừng Ánh lập tức im bặt.

Tôi nghe thấy tiếng cậu nhẹ tay nhẹ chân xuống giường, vòng qua tấm rèm.

Tiếng hít thở dần tiến lại gần.

Nguyên Trừng Ánh vén tóc mái trên trán tôi lên. Bình thường làm vậy cậu sẽ hôn lên trán tôi, nhưng lần này tôi lại không chờ được nụ hôn ấy, chỉ có bàn tay lạnh lẽo được hơi ấm bao lấy.

Nguyên Trừng Ánh đầy hối hận:

“Bị dọa sợ rồi phải không? Đều là lỗi của em.”

Tôi lặng lẽ mở mắt, nhìn cậu nâng niu cọ mặt vào lòng bàn tay tôi, đáy mắt ánh lên tầng nước mỏng.

“Cậu là chồng tôi, hay là tình nhân của tôi?”

Tôi đột nhiên lên tiếng.

Nguyên Trừng Ánh ngẩn ra, làn nước trong mắt khẽ lay động, ngay sau đó cả khuôn mặt đều đỏ bừng.

Hộ lý lặng lẽ rời đi.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘