[Bao Giờ Anh Mới Ly Hôn Đây?_] Chương 9

 Bầu không khí chợt đông cứng.

Cậu nhận ra có gì đó không đúng, nheo mắt tiến sát lại gần.

“Hựu Ninh, vậy anh nói xem… mật khẩu là gì?”

Tôi giơ tay đầu hàng như cầu xin.

“Trừng Ánh, tôi hơi buồn ngủ rồi…”

Cậu kéo tấm chắn trong xe lên.

Hơi thở ướt nóng quấn lấy nhau, tôi cố gắng kìm nén không phát ra âm thanh.

Lần này là tôi sai, nên cũng nên cho Alpha chút bồi thường.

Tôi dung túng cậu.

Kết quả Alpha trẻ tuổi chẳng biết tiết chế càng lúc càng mạnh bạo. Dần dần tôi chỉ có thể nghẹn ngào “ưm” một tiếng, thở không nổi nữa.

Nguyên Trừng Ánh phát hiện ra, như vừa bừng tỉnh khỏi mộng, vội vàng ôm tôi vào lòng dỗ dành. Bàn tay lớn vuốt dọc sống lưng đang run rẩy của tôi.

Đôi môi màu nhạt bị cậu mút đến đỏ bừng nóng rát.

“Xin lỗi.”

Nguyên Trừng Ánh nhíu mày, trông có hơi dữ.

Thật ra lúc tôi chọn Nguyên Trừng Ánh, còn có một lý do nữa.

Bởi vì cậu đẹp trai nhất.

“Cậu biết không? Mỗi lần cậu tham gia yến tiệc, Beta với Omega trong buổi tiệc nhìn cậu không hề ít đâu.”

Tôi vừa thở dốc vừa cười.

“Vậy anh cũng nhìn em sao?”

Nguyên Trừng Ánh nghiêm túc hỏi.

“Chuyện này à…”

Tôi nhìn dáng vẻ căng thẳng của cậu mà bật cười.

“Tôi cũng không ngoại lệ.”

7

Bị tình yêu song phương làm cho choáng váng đầu óc, lý trí của tôi cuối cùng mới chịu quay về, nhớ ra phải hỏi cậu.

Đêm xuống, tôi chống chọi với cơn buồn ngủ.

“Trừng Ánh, tại sao cậu lại thích tôi?”

Tôi nghiêng người đối diện với cậu.

Người thích tôi không ít.

Vì tiền, vì gương mặt này…

Vậy cậu là loại nào đây?

Nguyên Trừng Ánh cũng nghiêng người nhìn tôi, chậm rãi kể lại.

“Hồi em mới bắt đầu khởi nghiệp, khó khăn lắm mới giành được một cơ hội để leo lên cao hơn, nhận được thư mời tham dự yến tiệc."

“Nhưng ở trung tâm buổi tiệc, em nhìn thấy anh."

“Rất nhiều người đều đang nhìn anh, cho nên em nhìn anh cũng chẳng có gì nổi bật."

“Nói thế này có lẽ hơi sến súa, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy anh, cả người em đều ngẩn ngơ."

“Giống như trong một thế giới xám xịt bận rộn, đột nhiên xuất hiện một đóa hoa dịu dàng.”

Cậu dùng chóp mũi chạm nhẹ lên chóp mũi tôi.

“Em chỉ lo nhìn anh, đến tận khi tiệc kết thúc mới hoàn hồn, nhận ra mình còn chưa đi kết giao quan hệ."

“Theo lý mà nói, em nên hối hận vì đã bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy."

“Nhưng em hoàn toàn không có cảm xúc đó."

“Em chỉ cảm thấy… may mà hôm đó em đã đến buổi tiệc ấy."

“Em cứ nghĩ mãi, phải xây tổ thế nào mới có thể nâng đóa hoa này về nhà đây?

“Dùng tự do, tiền bạc và tình yêu… có đủ không?”

Tôi kinh ngạc nghe cậu nói.

“Khi đó cậu mới bao nhiêu tuổi chứ? Tôi còn lớn hơn cậu tám tuổi.”

“Chỉ tám tuổi thôi mà.”

Cậu không thèm để ý.

“Thích chính là thích. Dù trái ngược với ý thức bản thân, em vẫn muốn đến gần anh.”

Cậu bĩu môi.

“Nhưng em vẫn chưa đủ giỏi."

“Khi tin anh đi xem mắt truyền ra, em còn chưa chuẩn bị xong."

“Em giãy giụa mãi, lúc thì cảm thấy mình không đủ tư cách, lúc lại không cam lòng bỏ lỡ."

“Chật vật vô cùng, cuối cùng chỉ có thể vội vàng đến cầu xin một cơ hội.”

Tôi còn tưởng cậu đến vì tiền.

Khó trách lúc tôi đưa ra hiệp nghị, sắc mặt Nguyên Trừng Ánh lại lạnh lẽo âm trầm như vậy.

“Tôi có giống với tưởng tượng của cậu không?”

Tôi khẽ hỏi.

Cậu đáp:

“Không giống.”

Tim tôi chợt chua xót, lại nghe cậu nghiêm túc nói tiếp:

“Đẹp hơn, sống động hơn, dịu dàng hơn… càng khiến em thích hơn.”

Tôi quay lưng về phía cậu, che giấu gương mặt đỏ bừng.

“Cậu đang dỗ tôi.”

“Từng câu đều là thật lòng.”

Cậu ôm tôi vào lòng, khẽ thở dài thỏa mãn.

“Hựu Ninh…”

Mùi cam trên người Nguyên Trừng Ánh bao bọc lấy tôi.

Hình như cậu vẫn luôn dùng đồ chăm sóc có mùi cam.

Là vì tôi là Beta nên không ngửi được pheromone sao?

Tim tôi không khống chế nổi mà đập loạn lên.

Vậy mà lại bị một Alpha trẻ tuổi làm cho rối tinh rối mù.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, nửa bên giường của Nguyên Trừng Ánh đã lạnh mất rồi.

Tôi xuống lầu, lúc này mới phát hiện trong nhà có thêm một nhà kính trồng hoa.

Khoảng thời gian này chúng tôi vẫn ở căn nhà khác, nên tôi hoàn toàn không biết trong nhà đã thay đổi.

“Chào buổi sáng.”

Nguyên Trừng Ánh lại dính tới gần.

Tôi chỉ vào nhà kính.

“Chỗ này vốn là ổ chó đúng không?”

“Ừm, chẳng phải anh dị ứng lông chó sao? Em tháo nó đi xây nhà kính luôn.”

Cậu nói vậy làm tôi nhớ ra rồi.

Tôi lúc nào cũng buồn ngủ, bạn bè liền tặng tôi một chú chó nhỏ. Nguyên Trừng Ánh cũng ngầm đồng ý, còn tôi thì rất vui.

Ban đầu cậu muốn chó con thu hút sự chú ý của tôi, để tôi tỉnh táo hơn một chút.

Ai ngờ tôi lại dị ứng lông chó, vào bệnh viện giày vò một trận, người cũng gầy đi không ít.

Nguyên Trừng Ánh lập tức đem chó con cho người khác nuôi, tìm một gia đình tốt để chăm sóc nó.

“Trồng toàn là hoa trong vườn của cha anh.”

Nguyên Trừng Ánh nói.

“Tôi biết.”

Tôi mỉm cười nhìn những khóm hoa quen thuộc ấy.

“Thích không?”

Cậu hỏi.

“Ừm.”

Tôi gật đầu, ngẩng lên hôn khóe môi cậu.

“Nhưng thích nhất vẫn là cậu.”

_END_

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘