Đèn ở huyền quan trong nhà vẫn còn sáng.
Thẩm Dực lạnh mặt bước vào bên trong.
Tôi lập tức nhào tới ôm lấy anh.
Cơ thể anh cứng lại trong thoáng chốc.
Tôi nhón chân, môi nhẹ nhàng chạm lên môi anh, hôn từng cái từng cái, giống như một chú chó nhỏ đang lấy lòng chủ nhân vậy.
“Vợ ơi, đừng buồn nữa.”
Thẩm Dực cúi đầu nhìn tôi không biểu cảm, một tay bóp lấy cằm tôi, ngón cái đặt lên môi dưới rồi hơi dùng sức.
“Em với Cố Trú Thần… ngủ với nhau rồi sao?”
Tôi đau đến nhíu mày, liều mạng lắc đầu, giọng vừa gấp vừa nghẹn:
“Không có, em không có.”
Tôi đưa tay nắm lấy cổ áo anh, kéo anh cúi xuống một chút, nghiêm túc nhìn vào mắt anh:
“Em chỉ làm chuyện đó với vợ thôi.”
Ngón tay Thẩm Dực khựng lại.
Sau đó chậm rãi trượt từ cằm tôi xuống xương quai xanh, mập mờ vuốt ve, giọng nói mang theo chút hưng phấn:
“Thật sao bảo bối? Nhưng bây giờ tôi rất muốn làm với em thì phải làm sao đây?”
Trong giọng nói của anh có một loại mê hoặc khó diễn tả thành lời.
Tôi hoàn toàn bị sắc đẹp trước mắt làm cho choáng váng đầu óc, mơ màng gật đầu:
“Đ… được mà…”
Tôi giơ tay, từng cúc áo một được cởi ra.
Thẩm Dực không giúp, chỉ đứng đó nhìn, hơi thở dần trở nên nặng nề.
Anh vòng tay nhấc chân tôi lên, ôm tôi vài bước đi thẳng vào phòng ngủ.
Tôi bị ném lên giường.
Ngay giây tiếp theo, cơ thể anh đã áp sát xuống.
Tôi nhắm mắt lại, hô hấp bắt đầu rối loạn.
Đầu óc như bánh răng hoen gỉ, chậm chạp xoay từng chút một.
Hình như có gì đó không đúng.
Vợ tôi chẳng phải là omega sao?
Nhưng tư thế bây giờ…
Sao cảm giác người ở dưới lại là tôi?
Tôi giơ tay lên, định đẩy vai anh, bảo anh chờ một chút.
Nhưng môi anh đúng lúc hôn lên yết hầu tôi, ngậm lấy phần sụn nhô lên ấy, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm qua.
Tay tôi lập tức mất hết sức lực, chỉ biết siết chặt cổ áo anh, một chữ cũng không nói nổi.
Bàn tay Thẩm Dực chậm rãi trượt xuống dưới, rồi đột nhiên khựng lại.
Anh cúi đầu, đầu tiên là nhìn chằm chằm vài giây với vẻ không dám tin.
Sau đó lại ngẩng đầu nhìn tôi, môi khẽ động, giọng nói vẫn còn vương dục niệm:
“Tiểu Hoài… đây là gì vậy?”
Tôi nhìn theo hướng ngón tay anh chỉ.
Máu toàn thân lập tức lạnh ngắt.
Men rượu cũng tỉnh đi quá nửa.
12.
Tôi hoảng loạn kéo chăn lên, muốn che bản thân lại.
“Đừng nhìn… xấu lắm…”
Tôi run giọng cầu xin.
Hốc mắt nóng lên đau nhức, nước mắt trào ra làm mờ cả tầm nhìn.
Tôi nghiêng đầu vùi mặt vào gối, cả người co rúm lại như một con tôm bị bóc vỏ.
Xong rồi.
Mọi thứ đều xong rồi.
Anh ấy đã nhìn thấy.
Anh ấy nhất định sẽ ghét bỏ tôi, coi tôi là quái vật.
Tôi nhắm chặt mắt, không dám nhìn phản ứng của anh.
Ngay lúc tôi càng lúc càng tuyệt vọng.
Môi Thẩm Dực lại đột nhiên áp xuống.
Cả người tôi run lên.
Theo bản năng mở mắt ra, nhìn thấy hàng mi khẽ run của anh.
Biểu cảm của anh vô cùng nghiêm túc, giống như đang hôn lên thứ gì đó cực kỳ quý giá.
Khoảnh khắc ấy, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.
Một lát sau, anh ngẩng đầu nhìn tôi, giọng khàn khàn:
“Rất đáng yêu, không xấu.”
Tôi mở to mắt nhìn anh, giọt nước còn đọng trên hàng mi, tầm nhìn mờ mịt vô cùng.
“Thật sao?”
Thẩm Dực gật đầu, đưa tay lau nước mắt cho tôi:
“Thật mà, đừng sợ.”
Sống mũi tôi cay xè, chậm rãi giơ tay vòng qua cổ anh.
Có chút căng thẳng hỏi:
“Vậy anh… có thích em không?”
0 Nhận xét