Anh trầm mặc vài giây, môi khẽ động.
Cuối cùng lại không nói ra lời nào.
Cơ thể anh lần nữa đè xuống.
Tôi vẫn rất căng thẳng, cả người cứng đờ.
Mãi đến sau đó ý thức mới dần trở nên mơ hồ.
Khi tình ý dâng cao, tôi không nhịn được ghé sát bên tai Thẩm Dực khẽ thổ lộ:
“Em yêu anh.”
Cơ thể anh khựng lại một chút, sau đó động tác càng mạnh hơn.
Chuyện về sau tôi không còn nhớ rõ nữa.
Lần nữa tỉnh lại đã là ngày hôm sau.
Toàn thân tôi mềm nhũn, eo đau đến lợi hại.
Tôi trở mình theo thói quen, đưa tay sờ sang bên cạnh.
Lạnh ngắt.
Tôi đột ngột mở mắt.
Cửa tủ quần áo trong phòng ngủ đang mở, bên trong đã trống mất một nửa.
Mấy bộ quần áo Thẩm Dực thường mặc đều biến mất.
Tôi vội vàng lao xuống giường, mở ngăn kéo tủ đầu giường ra.
Không thấy nữa.
Giấy tờ tùy thân của anh cũng biến mất.
Thẩm Dực đã rời đi.
13.
Ngày thứ ba sau khi Thẩm Dực rời đi.
Cố Trú Thần gõ cửa nhà tôi.
Lúc mở cửa, hắn xách theo hai túi nguyên liệu nấu ăn, tiện tay đặt xuống huyền quan, tự nhiên như đang về nhà mình vậy.
Hắn đi vào trong, nhìn thấy hộp mì ăn liền trên bàn thì mày nhíu chặt:
“Cậu chỉ ăn cái này thôi à?”
Tôi không đáp, xoay người đi về sofa tiếp tục cuộn mình lại.
Cố Trú Thần không nói thêm gì.
Hắn bước vào bếp, trước tiên dọn hết đồ quá hạn, sau đó sắp nguyên liệu mới mua vào tủ.
Trong bếp vang lên tiếng dao thớt.
Tôi ngơ ngác nhìn bóng lưng hắn.
Trên eo hắn đang buộc chiếc tạp dề xanh nhạt mà Thẩm Dực thường mặc.
Tôi nhíu mày:
“Đừng mặc cái tạp dề đó.”
Cố Trú Thần quay đầu nhìn tôi một cái, không hỏi vì sao.
Hắn nhanh nhẹn lấy một chiếc mới bên cạnh thay vào.
Lúc ăn cơm, hắn ngồi đối diện tôi, nhìn dáng vẻ chẳng có chút hứng thú nào của tôi rồi thở dài:
“Thẩm Dực sẽ không quay lại nữa đâu.”
Tay tôi khựng lại.
Hắn tiếp tục nói:
“Cậu không tò mò chuyện của Thẩm Dực sao?”
Tôi ngẩng đầu nhìn hắn.
Hắn cười cười:
“Hôn tôi một cái, tôi sẽ kể cho cậu.”
Sắc mặt tôi trầm xuống, đặt đũa xuống định đứng dậy.
Hắn vội vàng kéo cổ tay tôi lại, có chút hoảng hốt:
“Đùa thôi mà, sao lại giận thật rồi?”
Hắn kéo kéo tay tôi:
“Ngồi xuống nói.”
Tôi ngồi lại, cầm đũa lên lần nữa.
Cố Trú Thần nâng cốc nước uống một ngụm, sau đó mới chậm rãi sắp xếp lời nói:
“Cha của Thẩm Dực ở bên ngoài có một đứa con riêng với mối tình đầu."
“Sau khi mẹ Thẩm Dực qua đời, đứa con riêng đó được đón về nhà họ Thẩm."
“Người nắm quyền lớn nhất nhà họ Thẩm là ông cụ Thẩm. Để ép Thẩm Dực ngoan ngoãn nghe lời, ông ta bắt cậu ta… phải kết hôn với tôi, đồng thời nhắm mắt làm ngơ trước tất cả những chuyện kia."
“Kết quả, không ngờ tham vọng của đám người đó lại lớn đến vậy. Bọn họ liên thủ đối phó Thẩm Dực, còn giăng bẫy cậu ta."
“Tất cả các mối quan hệ bên cạnh Thẩm Dực, bọn họ đều nắm rõ như lòng bàn tay, mặc kệ cậu ta chạy đi đâu cũng sẽ bị chặn trước."
“Ngày gặp cậu, vốn dĩ Thẩm Dực đã lành ít dữ nhiều."
“Nhưng cậu lại xuất hiện, một sự tồn tại ngoài dự liệu."
“Cho nên Thẩm Dực thuận nước đẩy thuyền, giả vờ mất trí nhớ, lợi dụng cậu để ẩn thân."
“Mỗi câu cậu ta nói với cậu, mỗi chuyện cậu ta làm với cậu… đều là để giành lấy lòng tin của cậu, ở lại bên cạnh cậu.”
“Thẩm Dực cần quay về nhà họ Thẩm để lấy lại cổ phần, còn tôi cần dự án quý sau của nhà họ Thẩm. Tôi và cậu ta mỗi người một nhu cầu, quyết định hợp tác, diễn kịch cho ông cụ Thẩm xem, để ông ta đứng ra khống chế cục diện, tiện cho Thẩm Dực âm thầm điều tra, nắm được nhược điểm của đám người kia."
“Ngay từ đầu đến cuối, mục đích của cậu ta chỉ là báo thù.”
0 Nhận xét