Thẩm Dực chậm rãi đứng thẳng dậy.
Sự dịu dàng trong đáy mắt từng chút một rút đi.
Thay vào đó là cảm giác lạnh lẽo như đang dò xét.
Giọng anh rất khẽ, nhưng lại mang theo nguy hiểm như bão tố sắp kéo đến:
“Ông xã, trên người em… sao lại có pheromone của Cố Trú Thần?”
5.
Tôi là beta, vốn không ngửi được thứ đó.
Sau khi nghe Thẩm Dực chất vấn.
Tôi trước tiên ngẩn người.
Pheromone?
Sau đó lập tức phản ứng lại.
Tim đập dữ dội, hoảng loạn như thủy triều dâng lên.
Tôi vậy mà lại quên mất chuyện quan trọng như thế!
Bàn tay Thẩm Dực siết bên eo tôi rất mạnh.
Anh không tiếp tục truy hỏi, chỉ lặng lẽ chờ tôi giải thích.
Đầu óc tôi trống rỗng suốt vài giây.
Cuối cùng chỉ có thể cố gắng bình tĩnh lại, gượng gạo nặn ra một nụ cười, giọng nói hết sức giữ cho ổn định:
“Tối qua dự án công ty xảy ra chút vấn đề nên tạm thời gọi em đi tăng ca."
“Trên đường về vừa hay gặp Cố Trú Thần, anh ta tiện đường đưa em một đoạn, chắc là… dính từ trong xe của anh ta.”
Biểu cảm của Thẩm Dực không hề thay đổi, hoàn toàn không nhìn ra vui giận.
Trong lòng tôi đánh trống liên hồi.
Anh ấy… sẽ tin sao?
Anh không nói gì, chỉ giơ tay lên, đầu ngón tay ấn nhẹ lên môi tôi.
Giọng nói âm trầm:
“Nhưng mà ông xã…"
“Vết thương ở đây là sao vậy?
“Trông như… bị thứ gì cắn rách vậy.”
Tôi đau đến co rụt lại, theo bản năng muốn né tránh.
Nhưng sức lực của Thẩm Dực lại lớn đến lạ thường.
Anh giữ chặt tôi, không cho tôi cơ hội chạy trốn.
Trong lòng tôi điên cuồng chửi rủa con chó điên Cố Trú Thần kia.
Nhưng trên mặt vẫn đúng lúc lộ ra vẻ khổ não:
“Vốn dĩ em định giấừ anh, không ngờ lại khiến anh hiểu lầm.
“Tối qua lúc ra ngoài em sợ đánh thức anh nên không dám bật đèn, kết quả không cẩn thận bị ngã ngay cửa… vết thương này là do cắn trúng môi đấy.”
Tôi dè dặt nhìn sang Thẩm Dực, vô thức hạ thấp tư thái của mình:
“Anh có thấy em rất ngốc không?”
Anh chăm chú nhìn tôi hai giây.
Sự lạnh lẽo trong mắt dần tan đi, khóe môi cong lên, lộ ra nụ cười dịu dàng quen thuộc mà tôi yêu nhất:
“Sao có thể chứ?”
Anh cúi đầu hôn lên môi tôi:
“Ông xã đáng yêu thế này, tôi thích còn không kịp.”
Cuối cùng tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.
Trái tim treo lơ lửng nãy giờ rốt cuộc cũng rơi xuống.
Tôi xoa đầu anh:
“Em cũng rất thích anh."
“Em đi tắm trước nhé, anh mau ăn sáng đi, đừng để đói.”
Thẩm Dực ngoan ngoãn gật đầu.
Tôi xoay người bước vào phòng tắm.
Nhưng lại không nhìn thấy sắc mặt Thẩm Dực phía sau lần nữa trầm xuống.
Anh chăm chú nhìn bóng lưng tôi, đáy mắt không còn một tia ý cười.
6.
Cố Trú Thần quả thật giữ đúng lời hứa, khoảng thời gian này không hề xuất hiện nữa.
Hôm nay là sinh nhật Thẩm Dực, tôi đặc biệt xin nghỉ để ở nhà cùng anh.
Anh rất có hứng thú, từ sáng sớm đã bắt đầu chuẩn bị làm một bữa lớn.
Tôi cũng ở trong bếp phụ anh.
Nhìn nghiêng gương mặt chăm chú của anh.
Trong lòng tôi ngọt ngào đến lạ.
Thế nhưng toàn bộ tâm trạng tốt đẹp ấy, vào khoảnh khắc mở cửa nhìn thấy nụ cười của Cố Trú Thần, đã hoàn toàn biến mất.
Nếu không phải Thẩm Dực báo trước rằng sẽ mời hắn tới nhà ăn cơm.
Có lẽ tôi đã trực tiếp đóng sầm cửa vào mặt hắn, bảo hắn cút càng xa càng tốt.
Tôi lạnh mặt nghiêng người tránh sang một bên.
Cố Trú Thần thong thả bước vào.
Hắn mặc bộ vest cao cấp màu xám đậm, còn cố ý làm tóc, cả người nhìn chẳng khác gì một con công lẳng lơ thích khoe mẽ.
0 Nhận xét