[Beta Đáng Thương_] Chương 8

 Tôi lạnh mặt, giật mạnh vạt áo mình khỏi tay hắn:

“Nói xong rồi thì cút.”

Tôi xoay người bước vào bếp.

Thẩm Dực đang đứng trước bồn rửa, trên người buộc chiếc tạp dề xanh nhạt.

Ánh đèn vàng cam phủ lên vai anh, khiến gương mặt nghiêng càng thêm dịu dàng.

Tôi đứng cách đó không xa nhìn bóng lưng anh, trái tim đau nhói.

Giả mất trí thì sao chứ?

Lợi dụng tôi thì sao chứ?

Ngay từ đầu chẳng phải tôi cũng muốn lừa anh ấy sao?

Tôi hèn hạ ích kỷ như vậy, lấy tư cách gì để trách anh đây?

Tôi hít sâu một hơi, bước tới ôm lấy anh từ phía sau.

Động tác của Thẩm Dực khựng lại, quay đầu thấy là tôi mới thả lỏng:

“Sao thế?”

Tôi vùi mặt vào sau gáy anh, giọng nói nghèn nghẹn:

“Không sao cả.”

Sớm muộn gì anh ấy cũng sẽ rời đi.

Vầng trăng được vớt lên từ cống ngầm, cuối cùng rồi cũng phải trở về với bầu trời.

Chẳng phải ngay từ đầu tôi đã biết điều đó rồi sao?

Có gì đáng buồn đâu chứ?

Vốn dĩ chúng tôi không phải người của cùng một thế giới.

Ít nhất hiện tại anh ấy vẫn còn ở đây.

Chỉ cần tôi biết trân trọng khoảng thời gian còn lại là đủ rồi.

10.

Thứ Tư công ty tổ chức team building.

Tôi chẳng có tâm trạng đi nịnh nọt sếp, cũng không hứng thú chơi mấy trò boardgame kia.

Một mình ngồi trong góc uống rượu giải sầu.

Tửu lượng của tôi vốn không tốt, mới vài ly xuống bụng đầu óc đã bắt đầu choáng váng, quay cuồng không còn suy nghĩ nổi.

Đồng nghiệp tới vỗ vai tôi, nói mọi người chuẩn bị đi tăng hai, hỏi tôi có đi không.

Tôi lắc lư đứng dậy:

“Không… không đi đâu, vợ tôi còn đang chờ ở nhà.”

Ra khỏi cửa quán, tôi loạng choạng ngồi xổm bên lề đường.

Gió đêm thổi qua, lạnh buốt.

Ven đường đỗ mấy chiếc xe, đèn sáng như hai bóng đèn lớn.

Tôi nheo mắt nhìn hồi lâu mà vẫn không phân biệt nổi cái nào là đèn taxi.

“Lạc Hoài?”

Một giọng nói quen thuộc vang lên phía trước.

Tôi thu ánh mắt lại.

Một chiếc xe màu đen dừng trước mặt tôi, cửa kính hạ xuống, lộ ra gương mặt của Cố Trú Thần.

Tôi nhìn hắn chằm chằm hai giây, sau đó nghiêng đầu, hừ mạnh một tiếng.

Lại là cái tên đáng ghét này!

Sao cứ âm hồn bất tán thế hả?

Tên đáng ghét cau mày bước xuống xe, vòng sang bên cạnh tôi:

“Cậu uống rượu à?”

Men say dâng lên, kéo theo cả hành vi của tôi cũng trở nên trẻ con.

Tôi hung dữ đá hắn một cái:

“Tránh ra, anh chắn đường tôi rồi.”

Cố Trú Thần cúi đầu nhìn ống quần mình, rồi lại ngẩng lên nhìn tôi.

Hắn không tức giận, khóe môi thậm chí còn cong nhẹ, sau đó dang tay kéo cả người tôi vào lòng ôm chặt.

Tôi giãy hai cái nhưng không thoát ra được.

Hắn cúi đầu, chôn mũi vào cổ vai tôi hít sâu một hơi.

Hơi thở nóng hổi phả lên da khiến tôi nhột đến rụt cổ lại.

Giọng hắn trầm thấp, mang theo ý cười:

“Lạc Hoài, sao cậu lại đáng yêu thế này?”

Tôi khó chịu quay đầu tránh đi:

“Đồ đáng ghét, đừng chạm vào tôi!”

Trong giọng Cố Trú Thần mang theo sự cưng chiều kỳ quái:

“Được được được, vậy cậu lên xe với tôi trước được không? Tôi đưa cậu về nhà.”

Tôi đứng im tại chỗ không nhúc nhích.

Hắn nửa kéo nửa ôm nhét tôi lên ghế phụ.

Lúc giúp tôi thắt dây an toàn, đầu ngón tay hắn chạm vào cằm tôi.

Tôi ngơ ngác nhìn hắn.

Hắn nhìn tôi vài giây.

Giây tiếp theo, môi tôi chợt lạnh đi.

Khuôn mặt Cố Trú Thần gần trong gang tấc.

Thấy tôi không phản ứng.

Hắn lại liếm nhẹ môi tôi một cái rồi bật cười.

Sau đó đứng thẳng dậy quay về ghế lái.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘