[Cận Thủy Lâu Đài_] Chương 10

 Da Văn Thước là màu lúa mạch khỏe khoắn, nhìn thôi đã khiến người ta thèm thuồng.

“Em thích là được.”

Nụ hôn của anh rơi xuống ngực tôi.

Mới sáng sớm mà Văn Thước đã như yêu tinh chuyên tới trêu chọc người khác.

Tôi vuốt tóc anh, để những sợi tóc luồn qua kẽ tay, mãi đến khi nụ hôn của anh càng lúc càng đi xuống.

Tôi chống người ngồi dậy, nhỏ giọng thương lượng:

“Đừng nghịch nữa, hôm nay tôi bận. Tối về gặp tiếp được không?”

Văn Thước ngẩng đầu, đáy mắt tràn đầy vẻ chưa thỏa mãn.

“Chung Yến Thanh, em thích tôi không?”

Hôn nhau hơn mười phút, quần áo tôi cũng bị cởi quá nửa rồi, giờ anh mới nhớ ra hỏi câu này.

Tôi liếc nhìn vị trí tay anh đang đặt:

“Nếu tôi nói không thì sao?”

Văn Thước bật cười khẽ:

“Vậy thì tôi phải xem thử trái tim và cơ thể em có phải mỗi thứ một kiểu không rồi.”

Hiếm khi anh lại biết nói đùa lạnh kiểu này.

Tôi đưa tay chạm lên môi anh:

“Anh cười đẹp lắm, cười nhiều chút đi.”

Văn Thước nhìn tôi.

Một lát sau, tay anh đặt lên cúc quần bên hông tôi. Chỉ một khoảnh khắc tôi thất thần, anh đã không gặp chút trở ngại nào mà chạm vào được nơi nóng bỏng kia.

“Văn Thước!”

Anh cúi đầu hôn xuống, nuốt hết âm thanh của tôi, chỉ thấp giọng dỗ dành:

“Sẽ nhanh thôi.”

Văn Thước thong thả lau tay.

Tôi giơ chân đá anh một cái, kết quả lại bị anh giữ lấy rồi hôn lên mắt cá chân.

Anh ngẩng đầu nhìn tôi, dục vọng nơi đáy mắt vẫn chưa tan hết.

“Đừng giận nữa. Mặc quần áo vào đi, chúng ta ra ngoài ăn chút gì đó rồi tôi đưa em tới tiệm.”

Ngừng một chút, như nhớ ra điều gì, anh lại nhìn tôi cười khẽ:

“Bạn trai.”

Việc làm ăn trong tiệm rất tốt, tôi và nhân viên đều bận đến mức chẳng lúc nào rảnh.

May đo vốn là chuyện cần bỏ tâm tư.

Một khi bận rộn, những chuyện khác chỉ có thể tạm gác lại.

Đến cuối ngày hôm ấy, tôi mới nhìn thấy tin nhắn của Hứa Lâm Xuyên.

Anh ta hỏi tôi và Văn Thước là quan hệ gì.

Nếu là tối hôm trước hỏi, đáp án chắc chắn sẽ hoàn toàn khác.

Tôi trả lời:

【Quan hệ người yêu】

Sau đó bên Hứa Lâm Xuyên hoàn toàn im lặng.

Tôi chợt nhớ lại năm năm trước.

Bạn bè và giáo viên của Hứa Lâm Xuyên đều biết từ rất sớm chuyện anh ta chuẩn bị hồ sơ du học.

Chỉ riêng tôi, cuối cùng chỉ nhận được một câu:

“Đợi anh hai năm.”

Khi ấy chia tay thì đúng là đã chia tay rồi, khó chịu cũng là thật.

Chỉ là thời gian trôi qua, tôi cũng coi như sự nghiệp thành công, rất nhiều cảm xúc từ lâu đã nhạt đi.

Mà bây giờ, lại được thay bằng thứ tình cảm mãnh liệt hơn.

Tôi tới gara lấy chiếc xe đã bảo dưỡng xong, kết quả ông chủ chẳng nói chẳng rằng đã mở cửa ngồi lên ghế phụ.

“Xe anh đâu?” Tôi nhướng mày.

“Cho Tiểu Trần lái ra ngoài làm việc rồi.”

Tiểu Trần là nhân viên trong gara.

“Tôi nói với bọn họ hôm nay người yêu tới đón tôi tan làm rồi.” Văn Thước nói. “Nếu em đuổi tôi xuống xe, tôi sẽ mất mặt lắm.”

Tôi bật cười:

“Được thôi.”

Xe dừng lại trong bãi đỗ.

Tôi vừa tháo dây an toàn đã bị người ta giữ gáy kéo tới hôn xuống.

Một lúc lâu sau, tôi thở gấp đẩy anh ra chút.

“Nghiện hôn rồi à?”

10

Văn Thước không phủ nhận.

Anh nhìn chằm chằm tôi, gương mặt hoang dã kia nhuốm đầy dục vọng, môi vẫn còn ướt át.

Bày ra dáng vẻ chưa được thỏa mãn.

Tôi vỗ nhẹ lên mặt anh:

“Lên lầu thôi.”

Bữa tối vẫn do Văn Thước nấu.

Ăn xong nghỉ một lát, tôi bắt đầu buồn ngủ, định về nhà.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘