Có một giây phút, tôi cụp mắt xuống, thậm chí không phân biệt nổi mùi hương kia rốt cuộc toát ra từ người tôi hay từ anh.
Thang máy chậm rãi xuống tới tầng một.
Chiếc thang đông nghịt lập tức trở nên rộng rãi.
Tôi thong thả bước ra ngoài, chỉ là Văn Thước vốn đứng phía sau lại sải chân vượt lên trước, đi thẳng ra ngoài trước tôi.
---
Hôm nay trong tiệm không quá bận.
Có hai bộ vest đã hoàn thiện cần giao cho khách.
Kết quả trên đường quay về, xe tôi đột nhiên chết máy.
“...”
Không còn cách nào khác, tôi bật đèn khẩn cấp rồi xuống xe gọi cứu hộ kéo tới gara sửa xe gần nhất.
Gara đó hình như mới khai trương chưa lâu, bảng hiệu còn mới tinh, diện tích cũng rất lớn.
Tôi vừa bước vào thì đúng lúc đối diện với một người đàn ông đi vòng từ phía sau xe ra.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, tôi khựng lại.
Người đàn ông mặc áo ba lỗ đen cùng quần công nhân màu đen, đeo găng tay, trên mặt còn dính chút bụi bẩn.
Vai rộng eo hẹp.
Gợi cảm đến khó tả.
3
“Văn Thước?”
Tôi thật sự bất ngờ.
Trước đây tôi cũng từng tò mò nghề nghiệp của hàng xóm mới. Chung cư nhiều người nhiều miệng, ngoại hình anh quá nổi bật, có người còn lén bàn tán sau lưng, nói anh nhìn chẳng giống người tốt.
Văn Thước đi về phía tôi, lại liếc nhìn chiếc xe phía sau tôi rồi hỏi:
“Xe bị sao?”
Tôi nhún vai:
“Chết máy giữa đường.”
Phía sau Văn Thước có một cậu nhân viên ló đầu ra, cười hì hì:
“Ông chủ, bạn anh à?”
“...”
Tôi cười tủm tỉm giải thích:
“Tôi là hàng xóm của ông chủ các cậu.”
Còn chưa tính là bạn bè.
Nhưng cậu nhân viên kia nhìn tôi, chậc một tiếng:
“Đẹp trai ghê, mấy người đẹp đều thích tụ tập sống chung với nhau hả?”
Tôi nhìn Văn Thước:
“Nhân viên ở đây miệng ngọt dữ vậy? Không giống anh chút nào.”
Văn Thước: “...”
Ngược lại cậu nhân viên kia cực kỳ hoạt bát:
“Ông chủ tụi em dù lạnh mặt vẫn đầy người theo đuổi. Nếu còn biết nói ngọt nữa, mai là mở được chi nhánh luôn rồi.”
“Hử?” Tôi chưa hiểu.
Cậu ta hất cằm ra phía xa:
“Anh đẹp trai thấy dãy siêu xe kia không? Có mấy rich kid vì theo đuổi ông chủ tụi em mà bỏ luôn 4S shop, sang đây làm thẻ năm hết đó.”
Tôi bật cười, sau đó nghe thấy Văn Thước quay đầu nói với nhân viên:
“Cậu rảnh lắm à?”
Cậu nhân viên lập tức biết điều mà chuồn mất.
“Ông chủ Văn” tôi nhịn không được mà trêu một câu “đào hoa dữ nhỉ.”
Văn Thước nhìn tôi.
Ánh mắt kia giống như có điều muốn nói, nhưng cuối cùng anh vẫn không lên tiếng.
Anh trực tiếp đi tới chỗ xe tôi.
Sau khi kiểm tra một lượt mới nói:
“Phải thay linh kiện, chiều mai tới lấy xe.”
Tôi nhìn giờ rồi hỏi anh:
“Mấy giờ anh tan làm?”
Văn Thước khựng lại một chút:
“Tôi không có giờ tan làm cố định. Có việc ?”
“Tối qua chẳng phải tôi nói khi nào rảnh sẽ mời anh ăn cơm sao? Chọn ngày không bằng gặp ngày, hôm nay luôn thế nào?”
“Không cần.” Anh đáp.
Câu trả lời này giống hệt tối qua.
Nhưng công việc của tôi mỗi ngày đều phải tiếp xúc với đủ loại người, mặt dày cũng luyện thành quen rồi. Bị từ chối một lần chẳng tính là gì.
“Nếu anh không muốn ra ngoài ăn, tối nay tôi xuống bếp cũng được. Anh về sớm chút nhé?”
Văn Thước im lặng.
Anh nhìn tôi một lát rồi hỏi:
“Đi đâu ăn?”
“Không vội.” Tôi cong mắt cười với anh. “Giờ tôi cũng không có xe dùng nữa, cứ chờ anh tan làm trước đã. Anh có thể nghĩ xem muốn ăn gì.”
Tôi đi tham quan gara sửa xe mới mở này.
Mà phần lớn thời gian… đều là đứng nhìn Văn Thước làm việc.
0 Nhận xét