[Cận Thủy Lâu Đài_] Chương 5

 Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Tôi đi mở cửa, liền thấy Văn Thước đứng ngoài.

Anh cũng vừa tắm xong, trên người thoang thoảng mùi sữa tắm.

“Văn Thước?” Tôi cong mắt cười với anh. “Có chuyện gì sao?”

“Tôi nhớ cậu làm vest may đo.” Anh nói.

“Tôi muốn đặt một bộ.”

“... Bây giờ luôn?”

Ánh mắt Văn Thước lướt qua tôi, nhìn về phía tên say đang nằm vật trên sofa phía sau, bình tĩnh hỏi lại:

“Không tiện à?”

Cũng không hẳn.

Tôi nghiêng người tránh đường:

“Anh vào trước đi.”

Có khách tự dâng tới cửa, nào có lý không nhận?

“Anh có kiểu vest nào thích không? Hay để tôi giới thiệu cho?” Tôi hỏi.

Chưa đợi Văn Thước trả lời, tôi nhìn cậu em họ đang bày ra vẻ mặt như bị cả thế giới vứt bỏ ngoài phòng khách, thấy thật sự hơi vướng.

“Vào phòng nói đi.” Tôi nói.

Đương nhiên không phải phòng ngủ của tôi.

Căn hộ này không nhỏ, lại chỉ có mình tôi ở. Thêm việc quần áo quá nhiều, nên tôi dành riêng một phòng ngủ cải tạo thành phòng thay đồ.

Cửa phòng vừa đóng lại, phần lớn âm thanh bên ngoài cũng bị ngăn cách.

Nhưng đồng thời… không gian lại bỗng trở nên chật hẹp kỳ lạ.

“Tôi đo cho anh trước nhé?” Tôi hỏi.

5

Ánh mắt Văn Thước quét quanh một vòng rồi hỏi:

“Đây đều là quần áo của cậu?”

“Ừ.” Tôi cười cười.

“Nếu anh chưa nghĩ ra muốn kiểu vest nào, có thể tham khảo đồ của tôi xem có phong cách nào thích không.”

Văn Thước thật sự đi xem.

Mãi tôi mới nhận ra… tủ quần áo thật ra cũng được xem là không gian khá riêng tư.

“Cái này là gì?”

Giọng Văn Thước kéo tôi hoàn hồn.

Tôi nhìn theo hướng anh đứng, phát hiện anh đang dừng lại trước một hàng móc treo.

Mí mắt tôi giật nhẹ:

“Kẹp áo sơ mi với garter tay áo.”

“Kẹp áo sơ mi… đeo thế nào?” Anh lại hỏi.

“Trên mạng chắc có hướng dẫn đấy. Nếu tới lúc đó anh vẫn không biết, có thể tìm tôi giúp.”

Tôi cầm thước dây mềm đi tới gần Văn Thước, bắt đầu đo từ vòng cổ.

Khoảng cách giữa hai người không tránh khỏi thu hẹp lại.

Đầu ngón tay tôi vô tình chạm vào yết hầu anh.

Một lát sau, yết hầu kia khẽ chuyển động.

“Trước đây anh từng mặc vest chưa?” Bình thường lúc đo cho khách, tôi sẽ chủ động tìm đề tài nói chuyện.

“Rất ít.” Anh đáp.

Nói thêm vài câu mới biết anh đặt vest là để tham dự hôn lễ của chị gái.

Thước dây tiếp tục đi xuống.

Lúc đo vòng ngực, tôi nhịn không được mà khen một câu:

“Dáng người đẹp thật đấy. Có muốn khi nào rảnh tới tiệm tôi làm mẫu không? Tôi giảm giá cho anh.”

Văn Thước cúi mắt nhìn tôi:

“Làm mẫu cho cậu có lợi ích gì?”

Giọng anh vốn đã trầm, giờ đứng gần thế này, nghe như có chiếc lông vũ khẽ cào qua tai tôi.

Tôi cười nhẹ, ngẩng đầu nhìn anh:

“Có lương. Nếu biểu hiện tốt còn tặng quần áo.”

Thước dây tiếp tục hạ xuống — vòng eo, vòng hông…

Khi tôi ngồi xuống đo vòng đùi cho anh, vô tình nhìn thấy chiếc gương toàn thân trong phòng thay đồ phản chiếu hình ảnh của cả hai.

“...”

Một góc độ cực kỳ tệ.

Tôi vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh đứng dậy, ghi lại các thông số cơ thể của Văn Thước.

Tiếp theo là chọn kiểu vest.

Nhưng vị khách này lại nói:

“Tôi không hiểu lắm. Chỉ cần kiểu hơi kín đáo một chút là được.”

Nói thật, kiểu nào mặc lên người anh cũng chẳng thể kín đáo nổi.

Tôi vẫn giới thiệu cho anh vài mẫu.

Cuối cùng Văn Thước chọn một trong số đó.

“Có cần đặt cọc trước không?” Anh hỏi.

Tôi cong môi cười:

“Anh ở ngay đối diện nhà tôi, chẳng lẽ tôi còn sợ anh chạy mất?”

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘