1
Tôi chưa từng nghĩ sẽ gặp lại Bùi Độ theo cách này.
Trong phòng phẫu thuật đơn sơ và chật hẹp, tôi là bác sĩ phẫu thuật chính.
Còn hắn là bệnh nhân.
Bùi Độ nằm trên giường bệnh, nắm chặt lấy tay tôi, giọng khàn đặc cầu xin:
"Xin cậu... nhất định phải giữ được tuyến thể cho tôi."
Tuyến thể sau gáy hắn bị súng laser của tinh tặc bắn trúng.
Máo tươi không ngừng tuôn ra.
Pheromone cũng mất kiểm soát, ào ạt khuếch tán khắp căn phòng.
Pheromone của Alpha chẳng khác nào một quả bom sinh hóa.
Các Alpha và Omega khác trong phòng phẫu thuật đều bị ảnh hưởng, sắc mặt tái nhợt, vẻ mặt đau đớn.
Chỉ có tôi là Beta.
Hoàn toàn không cảm nhận được bất cứ điều gì.
"Tôi sẽ cố hết sức."
Nghe thấy giọng tôi, Bùi Độ thoáng sững người.
Đôi mắt hắn mở lớn, không thể tin nổi.
"Kiều Hồi?"
Tôi khẽ gật đầu.
Sau đó bình tĩnh tiêm thuốc gây mê vào cơ thể hắn.
Ca phẫu thuật kéo dài hơn năm tiếng đồng hồ.
Vết thương của Bùi Độ quá nghiêm trọng.
Dù chúng tôi đã dốc toàn lực, cuối cùng vẫn phải cắt bỏ một nửa tuyến thể của hắn.
Sau khi thuốc mê hết tác dụng, hắn hoàn toàn không thể chấp nhận sự thật.
Trong phòng bệnh, hắn nổi trận lôi đình.
"Bác sĩ Kiều."
Nghe thấy tiếng gọi, Bùi Độ quay đầu lại.
Gương mặt anh tuấn ngày nào giờ vặn vẹo dữ tợn.
Đáy mắt âm trầm đến đáng sợ.
"Kiều Hồi."
"Cậu cố ý trả thù tôi!"
Thấy tôi không đáp lời, hắn càng cho rằng mình đoán đúng.
Khí thế lập tức càng thêm hung hăng.
"Chắc chắn là cậu đang trả thù tôi!"
"Cậu hận tôi vì năm đó hủy hôn với cậu, nên cố tình động tay động chân trong lúc phẫu thuật!"
"Cậu muốn tôi giống như cậu, biến thành một Beta tầm thường!"
2
Quan hệ giữa tôi và Bùi Độ, nói đơn giản thì rất đơn giản.
Mà nói phức tạp... cũng vô cùng phức tạp.
Cha mẹ hai bên là bạn thân nhiều năm.
Chúng tôi lớn lên cùng nhau từ nhỏ.
Là đôi trúc mã trúc mã trong mắt mọi người.
Khi mới sinh, cả hai đều được kiểm tra khả năng phân hóa.
Kết quả cho thấy Bùi Độ có chín mươi phần trăm khả năng trở thành Alpha.
Còn tôi có chín mươi ba phần trăm khả năng phân hóa thành Omega.
Năm mười tuổi.
Tinh tặc tập kích Thủ đô tinh.
Tôi và Bùi Độ không may bị bắt làm con tin.
Đến khi quân Liên Minh chạy tới cứu viện, đám tinh tặc vì tức giận mà bắt đầu tàn sát con tin.
Lưỡi dao sắc bén chém xuống phía Bùi Độ.
Tôi lao tới chắn trước mặt hắn.
Kết quả, tuyến thể sau gáy bị rạch một đường rất sâu.
Từ đó mất hoàn toàn khả năng phân hóa.
Cha mẹ Bùi Độ cảm thấy vô cùng áy náy.
Ngay sau khi tôi xuất viện, họ lập tức định hôn ước cho hai chúng tôi.
Từ nhỏ đến lớn, Bùi Độ vẫn luôn nghe lời cha mẹ, chăm sóc tôi rất chu đáo.
Từ cấp hai trở đi, bạn bè xung quanh lần lượt phân hóa.
Chỉ riêng tôi.
Vì tuyến thể bị tổn thương nên mãi mãi không còn cơ hội ấy nữa.
Năm lớp mười.
Trong kỳ thi giữa kỳ, tôi đứng nhất toàn khối.
Alpha đứng thứ hai không phục.
Hắn không thể chê bai thành tích nên lấy giới tính thứ hai của tôi ra công kích.
Sau khi biết chuyện, Bùi Độ lập tức đánh nhau với hắn một trận.
Tên Alpha kia bị đánh đến mức một tuần không dám tới trường.
Mà chính Bùi Độ cũng bị thương đầy mặt.
Tôi vừa bôi thuốc cho hắn, vừa đau lòng trách:
"Sao cậu lại bốc đồng như thế?"
Bùi Độ lập tức không phục.
"Lần sau tôi vẫn đánh."
"Hắn dám mắng cậu một lần, tôi đánh hắn một lần."
Bùi Độ nhìn tôi rất nghiêm túc.
"Kiều Hồi."
"Cậu là vị hôn phu của tôi."
"Ngoài tôi ra, không ai được phép bắt nạt cậu."
Lời hứa của thiếu niên còn non nớt.
Nhưng lại vang dội và kiên định đến lạ.
Mọi người có thể ủng hộ ếch có kinh phí mua raw, dịch truyện qua:
Mọi người có thể ủn hiện kim hoặc có thể ủng hộ ếch bằng cách mua bất cứ đồ gì qua link tiếp thị bên dưới, ếch xanh xin cảm ơn.
2.000đ
5.000đ
10.000đ
20.000đ
Chủ ví: Ph** Th* Phuong
Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép
0 Nhận xét