Cửa đóng lại, cậu bé ngồi xuống vị trí đối diện ở đầu bên kia chiếc bàn dài.
Tôi len lén ngẩng đầu nhìn.
Không phục, cố ý gập mạnh quyển sách lại.
Tiếp tục nghịch máy tính trên bục giảng, gây ra rất nhiều tiếng động.
Cậu bé mở cửa đi ra ngoài.
Chắc là đi mách người lớn.
Tôi chạy đến chỗ ngồi của anh ấy.
Xấu tính muốn giấu sách của anh đi.
Vừa cầm lên thì anh ấy đã mở cửa bước vào.
Tôi hoảng hốt làm đổ cốc nước của anh.
Nước tràn hết lên sách.
Anh ấy không tức giận.
Chỉ nhanh chóng lau khô vết nước rồi nói:
"Không sao đâu, mẹ anh đã bọc bìa sách rồi."
Tôi nhìn những quyển sách được bọc cẩn thận, vuông vức trong tay anh.
Bỗng nhiên thấy tủi thân.
Anh ấy cúi người xuống, nghiêng đầu nhìn vào mắt tôi.
Sau đó nói:
"Xin lỗi nhé, anh quên mất em không có mẹ."
Anh lấy một quyển sách.
Tháo lớp bìa đã bọc sẵn và ghi tên mình ra.
Lật mặt sau lại.
Cẩn thận bọc lên quyển sách sờn mép, quăn góc của tôi.
Rồi hỏi:
"Em tên gì?"
Tôi cúi đầu, buồn bực đáp:
"Giang Tự."
Anh ấy nắn nót từng nét từng nét.
Viết hai chữ ấy lên bìa sách.
Kể từ đó.
Tên của Lương Thận Chi được giấu trong trang đầu cuốn sách của tôi.
Ở mặt sau tên tôi.
...
"Thằng nhóc ngốc ấy đến bây giờ vẫn còn giữ tấm bìa sách cháu làm cho nó."
Bố nhìn gương mặt tái nhợt của Lương Thận Chi, khẽ nói.
"Không lâu sau đó, dưới sự đề nghị của chú cháu, bố mẹ cháu đã rút vốn khỏi công ty của bác."
"Cho nên mãi đến khi Tiểu Tự thi đỗ vào trường đại học của cháu, hai đứa mới gặp lại."
Lương Thận Chi khẽ hỏi:
"Em ấy... thi vào Đại học B là vì cháu sao?"
Bố ngẩng đầu nhìn cánh cửa phòng phẫu thuật, cười chua chát.
"Đúng vậy. Từ khi biết tin tức của cháu, thằng bé bắt đầu học hành liều mạng, bác còn thấy không quen nữa."
"Năm mười tám tuổi, nó thi đỗ rồi. Chạy về nhà nói với bác rằng mình thi đỗ là vì rất thích một người."
"Bác hỏi là ai, bảo nó dẫn về cho bác xem."
"Kết quả thằng nhóc ấy ấp úng mãi mới nói người nó thích là đàn ông."
"Nó tưởng bác sẽ nổi giận, sẽ đánh nó, thế là ôm đầu ngồi phịch xuống đất."
Bố lại nhìn về phía cửa phòng phẫu thuật, tiếp tục nói:
"Nhưng bác sao nỡ đánh nó được? Nó thích đàn ông hay phụ nữ đều không quan trọng. Bác kiếm tiền chẳng phải là để nó được vui vẻ sao?"
"Đến khi bác không làm nổi nữa, nếu nó muốn tiếp quản công ty thì tiếp quản."
"Nếu không muốn, bác sẽ bán cổ phần đi rồi cùng nó du lịch vòng quanh thế giới."
Lời vừa dứt.
Cửa phòng phẫu thuật bỗng mở ra.
11
Một bác sĩ bước nhanh ra ngoài, hỏi:
"Bệnh nhân bị tổn thương nhiều đoạn ruột, tình trạng cực kỳ nguy kịch. Ai trong hai người sẽ ký giấy thông báo bệnh nguy kịch?"
Lương Thận Chi chống người đứng dậy.
Bàn tay run rẩy nhận lấy tờ giấy.
"Tôi ký."
"Thận Chi..."
Bố đè tay anh lại.
"Nếu được thì để bác ký."
Cửa phòng phẫu thuật lại đóng lại lần nữa.
Lương Thận Chi đứng cứng đờ giữa hành lang.
Giống như một con thú cô độc đã đánh mất linh hồn.
Bố cúi đầu che mặt, nghẹn ngào nói:
"Có phải bác nên bán hết cổ phần từ lâu rồi không?"
"Con của bác còn chưa được cùng bố đi du lịch tử tế."
"Còn chưa được yêu thương cho đàng hoàng..."
Lương Thận Chi nghe thấy những lời đó.
Cả người bỗng run mạnh.
Rồi bất ngờ quỳ sụp xuống.
"Xin lỗi..."
"Đều là lỗi của cháu..."
"Xin lỗi..."
Tôi không nhìn anh nữa.
Mà ngồi sát lại gần bố hơn.
0 Nhận xét