[Muộn Màng Mới Thấu Chân Tình_] Chương 11

 Nghiêng đầu tựa lên vai ông.

Vừa khóc vừa nói:

"Ông già à, đừng buồn nữa, con không chết đâu."

Lời vừa dứt.

Tôi bỗng bị một sức mạnh kéo vào một vòng xoáy đen kịt.

Giống như bước hụt một bước.

Rơi thẳng xuống vực sâu.

Tôi đột ngột mở mắt.

Phát hiện mình đã quay trở lại ba năm trước, vào đêm gặp Lương Thận Chi.

Trên du thuyền khổng lồ.

Buổi tiệc chiêu thương đã gần kết thúc.

Boong tàu bên ngoài nhà hàng chính trở nên trống trải.

Bố Giang Dự Dân đã trở về phòng nghỉ ngơi.

Chỉ còn lại tôi.

Kẻ vì Lương Thận Chi còn chưa rời đi nên cũng chẳng nỡ trở về.

Khi những chiếc đèn pha trên boong tàu đều tắt hết.

Người ấy gọi tôi lại.

Lúc này đây.

Tôi đứng trong bóng tối.

Chứng kiến một màn tỏ tình giả dối.

Trong khung cảnh ấy, tôi của năm đó đang ngơ ngẩn nhìn anh.

Sắp sửa mở miệng đồng ý.

"Đừng!"

Tôi hét lớn với chính mình:

"Đừng tin anh ta!"

Giang Tự!

Mày đúng là một tên ngốc lớn!

Thì ra mọi sai lầm...

Đã bắt đầu từ chính khoảnh khắc này.

Tôi không nên vô duyên vô cớ ở bên anh.

Không nên biết rõ Lương Thận Chi không yêu mình.

Mà vẫn cố chấp tiếp tục màn kịch này.

Tôi quá tự cho mình là đúng.

Cứ ngỡ anh sẽ từ giả thành thật, lâu ngày sinh tình.

Trái tim như bị một thanh sắt nung đỏ đâm mạnh vào.

Đau đến mức tôi nhắm chặt mắt lại.

Khi mở mắt ra lần nữa.

Tôi nhìn thấy trần nhà màu trắng.

Tôi thật sự không chết.

Chỉ là yếu ớt nằm trên giường bệnh.

Một bàn tay đang nắm chặt lấy tay tôi.

Tôi quay đầu.

Nhìn thấy trên gương mặt tiều tụy, xám xịt của Lương Thận Chi xuất hiện một nụ cười rất khẽ.

Giống như người vừa sống sót sau thảm họa là anh vậy.

Lương Thận Chi cúi đầu, áp trán lên mu bàn tay tôi, khẽ nói:

"Giang Tự, cuối cùng em cũng tỉnh rồi."

Nửa khuôn mặt tôi bị che sau mặt nạ oxy.

Tôi uể oải chớp mắt.

Dùng hết sức lực.

Rút bàn tay mình ra khỏi lòng bàn tay anh.

12

"Tiểu Tự à, con vẫn không muốn gặp Thận Chi sao?"

Tôi tựa nửa người vào đầu giường.

Ăn những miếng táo đã được người chăm sóc cắt sẵn, lắc đầu.

"Bố mẹ Thận Chi năm đó gặp tai nạn xe, rồi cả vụ tai nạn của các con lần này, đều đã điều tra rõ rồi. Quả thật là do chú của cậu nhóc đó gây ra."

"Bây giờ ông chú kia cũng đã bị bắt và kết án, chắc cả đời này không ra ngoài được nữa."

"Mọi chuyện đã ngã ngũ rồi. Thận Chi nói muốn đích thân xin lỗi con."

Ngày tôi tỉnh lại.

Do sự xuất hiện của Lương Thận Chi khiến nhịp tim tôi đột ngột rối loạn trong thời gian ngắn.

Bác sĩ khuyên anh tạm thời tránh mặt.

Đến nay đã nửa tháng.

Anh chỉ lặng lẽ canh giữ bên ngoài phòng bệnh.

Nghe bố nói.

Chỉ khi tôi ngủ.

Lương Thận Chi mới vào phòng khách của khu bệnh phòng.

Đứng sau lớp kính nhìn tôi nằm trong phòng điều trị.

"Con hận cậu ấy sao?"

Bố hỏi.

Tôi lắc đầu.

Không phải hận.

Chỉ là tôi không hiểu.

Tại sao Lương Thận Chi lại cố chấp muốn một người mà mình ghét tha thứ cho mình?

Làm vậy chẳng có ý nghĩa gì cả.

Mà Lương Thận Chi vốn khinh thường những việc không có ý nghĩa.

Bố lấy chiếc bát nhỏ khỏi tay tôi.

"Con mới ăn lại được, đừng ăn nhiều quá."

Ông ngồi xuống bên giường.

Xoa nhẹ tóc tôi, mỉm cười nói:

"Tiểu Tự của bố trưởng thành rồi, có thể tự xử lý chuyện tình cảm của mình. Nhưng bố thấy người lớn vẫn nên nói chuyện rõ ràng với nhau."

"Hai đứa bây giờ giống như một cặp tình nhân đang chiến tranh lạnh, giận dỗi nhau vậy."

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘