15
Người mặc đồ đen sững lại.
Khẽ cúi đầu.
Đây rõ ràng là biểu hiện của việc chột dạ.
Tôi lập tức kéo phăng chiếc kính trượt tuyết của anh xuống.
Không ngoài dự đoán.
Một đôi mắt quen thuộc hiện ra trước mặt.
Tôi tức đến mức bật cười.
Hoàn toàn không hiểu nổi.
"Lương Thận Chi, sao anh lại xuất hiện ở đây?"
Lương Thận Chi ngẩng đầu nhìn tôi.
Bày ra dáng vẻ muốn nói lại không dám nói.
Tôi đứng dậy.
Từ trên cao nhìn xuống anh.
"Được thôi. Vậy tôi sẽ lập tức rời khỏi Thụy Sĩ."
Ngay khi tôi nhấc chân định đi.
Bắp chân đã bị hai cánh tay ôm chặt lấy.
"Đừng đi."
Giọng Lương Thận Chi khàn đặc.
Tư thế đáng thương vô cùng.
Những nhân viên cứu hộ và du khách xung quanh đồng loạt ném về phía tôi ánh mắt khiển trách.
Như thể tôi đang lấy oán báo ân.
Để giữ gìn hình tượng đồng bào nơi đất khách.
Tôi nghiến răng nghiến lợi đỡ Lương Thận Chi dậy.
Đưa anh về khách sạn.
Vừa bước vào đại sảnh.
Tôi liền quẳng anh xuống ghế sofa ở khu chờ.
Sau đó xoay người định lên lầu.
Lương Thận Chi vội vàng chống người đứng dậy.
Khập khiễng muốn đuổi theo.
Kết quả đúng lúc cửa thang máy mở ra thì ngã nhào xuống đất.
Tôi gọi nhân viên phục vụ hai lần.
Chẳng ai đáp lại.
Tôi nhắm mắt thật mạnh.
Rồi túm lấy cánh tay Lương Thận Chi, kéo anh vào thang máy.
"Tầng mấy?"
Tôi nhìn chằm chằm vào cửa thang máy.
Khó chịu hỏi.
Lương Thận Chi đè nén một tiếng ho khàn, đáp:
"2103."
Tầng hai mươi mốt thì nói tầng hai mươi mốt.
Ai hỏi số phòng của anh?!
Tôi không nhịn được mà trừng mắt nhìn Lương Thận Chi.
Lúc ấy mới phát hiện mặt anh đỏ bừng bất thường.
Cánh tay tôi đang đỡ cũng nóng rực một cách đáng ngờ.
Tôi nhíu mày hỏi:
"Anh đang sốt à?"
Lương Thận Chi đeo khẩu trang.
Khẽ gật đầu.
Tôi lập tức mắng:
"Anh muốn chết à?!"
"Sốt cao còn đi trượt tuyết?"
"Nếu muốn chết thì làm ơn chết ở nơi nào tôi không nhìn thấy đi!"
Tôi hất tay anh ra.
Đứng dựa vào thành thang máy.
Lương Thận Chi đột ngột ngẩng đầu nhìn tôi.
Đồng tử run lên dữ dội.
Sau đó, khóe mắt anh lại bất thường mà đỏ lên, ươn ướt.
Anh khàn giọng nói:
"Lâu lắm rồi em không mắng tôi."
"Có thể... có thể mắng tôi thêm vài câu nữa không?"
Tôi: "..."
Chẳng lẽ...
Tôi mắng tên khốn này đến mức hắn nghiện luôn rồi sao?!
"Đồ biến thái!"
Cửa thang máy vừa mở.
Tôi lập tức bước ra trước, chạy thẳng về phòng.
---
Sáng sớm hôm sau.
Tôi và bố kéo vali bay sang Ý.
Khí hậu ở Rome, miền Nam nước Ý, khá dễ chịu.
Chúng tôi tham quan Bảo tàng Vatican, Điện Pantheon và Đấu trường La Mã.
Khi đến đài phun nước Trevi.
Tôi lại có cảm giác bị ai đó dõi theo.
Đang đảo mắt nhìn quanh.
Bố bỗng hỏi:
"Sao thế, phát hiện ra Lương Thận Chi rồi à?"
Tôi trợn mắt há hốc miệng:
"Bố... bố biết sao?!"
Bố hừ một tiếng, hất cằm nói:
"Bố phát hiện từ lúc ở Nara rồi!"
Không thể nào chứ.
"Ở Nara?!"
"Đúng vậy."
"Người bị nai đực húc ngã xuống đất chính là cậu ta."
!!!
Tôi chậm chạp nhận ra:
"Ý bố là...Từ lúc chúng ta bắt đầu chuyến du lịch, Lương Thận Chi vẫn luôn theo sau chúng ta sao?"
Bố ngồi bên mép đài phun nước. Ung dung đáp:
"Đại khái là vậy.
"Nhưng trong khoảng thời gian đó cậu ta có hai lần phải về nước, rồi lại thức trắng đêm đuổi theo."
...
Điên rồi.
Lương Thận Chi chắc chắn điên rồi.
Tôi thở dài:
"Bố, bố có đồng xu nào không?"
"Con định làm gì?"
"Đây chẳng phải hồ ước nguyện nổi tiếng sao? Con muốn cầu cho Lương Thận Chi trở lại bình thường, cách xa con thật xa."
0 Nhận xét