Tôi không nhịn nổi nữa.
Hạ thấp giọng mắng:
"Lương Thận Chi, có bệnh thì đi chữa đi!"
"Đừng ở đây xen vào việc của người khác nữa!"
"Tôi có một ông bố là đủ rồi!"
Hai má Lương Thận Chi dần ửng đỏ.
Ánh mắt cũng thay đổi.
Anh nhìn chằm chằm vào tôi.
Trong vẻ nghiêm túc còn lẫn theo chút cầu khẩn.
Tôi quay người đi, không nhìn anh nữa.
Bất ngờ, anh nắm lấy cánh tay tôi.
Rồi kéo tôi rời khỏi sảnh tiệc.
17
Suốt dọc đường tôi vùng vẫy phản kháng.
Nhưng cuối cùng vẫn bị anh kéo lên sân thượng.
Ở đây không có ai khác.
Tôi yên tâm mở miệng mắng xối xả:
"Lương Thận Chi, rốt cuộc anh muốn bám lấy tôi đến bao giờ hả?!"
"Anh ghét tôi thì tại sao còn ở bên tôi? Tại sao còn giúp tôi? Tại sao còn quản tôi? Bây giờ anh lại đang diễn trò gì nữa?!"
Thấy anh không trả lời.
Tôi túm lấy cánh tay anh rồi cắn mạnh.
Cắn đến mức quai hàm ê nhức mới chịu buông ra.
Trên trời sao thưa thớt.
Thỉnh thoảng lại có vài chùm pháo hoa nổ tung giữa màn đêm.
Lương Thận Chi vẫn không buông tay.
Chỉ hơi nhíu mày nhìn tôi.
Trong mắt thỉnh thoảng phản chiếu ánh sáng của pháo hoa.
Lúc cả hai đều im lặng.
Tôi nghe thấy anh khẽ nói:
"Không ghét."
"Hả?"
Anh lặp lại rất nhỏ:
"Không ghét, cũng không diễn."
Trông giống hệt một con chó lớn bị oan ức.
Phi!
Ghê chết đi được!
Vì vậy tôi lớn tiếng:
"Ma mới tin anh!"
Nói xong quay người bỏ đi.
Nhưng lại bị Lương Thận Chi ôm từ phía sau.
Anh vội vàng nói:
"Tôi có bằng chứng!"
Nói xong, anh buông tôi ra.
Run run kéo từ cổ xuống một sợi dây chuyền bạc.
Trên đó treo một chiếc nhẫn trơn.
Lương Thận Chi tháo nó xuống.
Đưa đến trước mặt tôi.
"Đây là chiếc nhẫn tôi tự làm ở tiệm thủ công vào ngày trước lễ kỷ niệm hai năm của chúng ta."
"Vì muốn tự tay làm xong rồi đeo cho em vào đúng ngày kỷ niệm."
"Lại sợ em đi mua trước, nên mới viện cớ nói rằng tôi không thích nhẫn làm trong nước."
Giọng anh càng lúc càng nhỏ, như đang đau đớn:
"Không ngờ em thật sự chạy sang Nam Phi mua nhẫn."
"Tôi hối hận rất lâu, lại sợ em nổi giận nên vẫn luôn không dám lấy ra."
Tôi cười lạnh:
"Ha..."
"Muốn bịa chuyện thì cũng nên đầu tư chút chứ, Lương tổng."
"Loại nhẫn này ngoài đường đầy ra."
Lương Thận Chi lắc đầu.
Vội đưa chiếc nhẫn cho tôi.
"Không phải đâu."
"Em nhìn đi."
"Bên trong có khắc chữ viết tắt tên hai chúng ta và ngày tháng."
"Là tôi tự tay khắc lên."
Tôi nhận lấy.
Ngay giây tiếp theo.
Tôi vung tay ném chiếc nhẫn xuống đài phun nước khổng lồ bên dưới.
"Cho dù ba năm trước anh thật sự không ghét tôi thì đã sao?"
Tôi nhìn gương mặt tái nhợt và đôi mắt đỏ hoe của anh.
Gằn từng chữ:
"Lương Thận Chi."
"Bây giờ là tôi ghét anh."
18
Ba giờ sáng.
Tôi tức đến mức bật dậy khỏi giường.
Lương Thận Chi đúng là đồ khốn!
Đồ gây họa!
Ghét chết được!
Làm đầu óc tôi rối tung hết cả lên.
Lăn qua lộn lại trên giường suốt ba tiếng vẫn không ngủ nổi!
Tôi không nhịn được mà nghĩ:
Trên chiếc nhẫn đó thật sự có khắc chữ sao?
Thật sự là anh tự làm năm đó?
Một kẻ cuồng công việc như Lương Thận Chi.
Một phút cũng muốn bẻ thành tám phần để dùng.
Sao có thể làm chuyện vừa vô nghĩa vừa tốn thời gian như thế?!
Chắc chắn là mới làm trong hai ngày nay.
Cố ý khắc ngày tháng cũ để khiến tôi mềm lòng!
Đúng.
Nhất định là vậy.
Nhưng mà...
Chỉ cần đến tiệm thủ công kiểm tra lịch sử giao dịch.
Hoặc xem lịch sử thanh toán trên điện thoại.
Là có thể biết chính xác anh làm chiếc nhẫn đó vào lúc nào.
...
Làm rồi thì sao chứ?
Tại sao mình cứ nghĩ mãi thế này a a a!!!
Cái đầu chết tiệt, mau ngủ đi...
0 Nhận xét