[Muộn Màng Mới Thấu Chân Tình_] Chương 6

 Trước khi lại rơi vào hôn mê.

Tôi nghe thấy Lương Thận Chi gọi tên mình.

"Giang Tự?!"

Tôi không còn sức nữa.

Hé mắt, dùng giọng yếu ớt nói:

"Anh đi tìm cứu viện đi... đừng lo cho tôi..."

Tôi có lẽ...

Không đợi được nữa rồi...

6

"Giang Tự!"

Giọng nói của Lương Thận Chi dường như chìm xuống đáy biển.

Dần dần tan biến.

Rồi lại đột ngột vọt lên khỏi mặt nước, lao thẳng vào tai tôi.

"Giang Tự!"

Tôi mở mắt, mờ mịt quay đầu lại.

Nhìn thấy Lương Thận Chi đang sải bước về phía mình.

Anh không đeo cà vạt, ngay cả cúc áo vest cũng chưa cài.

Tôi nhìn quanh.

Phát hiện mình đang ở sân bay.

Người qua lại rất đông, nhưng tất cả đều đứng yên bất động.

Là mơ sao.

Tôi mơ thấy ngày trước kỷ niệm hai năm yêu nhau một hôm.

"Em đến Nam Phi làm gì?! Không cần mạng nữa à?!"

Lương Thận Chi nhíu chặt mày, giọng rất lớn.

Hoàn toàn không còn vẻ điềm tĩnh thường ngày.

Anh túm lấy cánh tay tôi.

Nắm rất chặt.

Rồi nhìn thấy vết đỏ trên chiếc sơ mi trắng của tôi.

Lập tức bế ngang tôi lên.

"Em bị thương rồi à? Bây giờ chúng ta đến bệnh viện ngay!"

Tôi cười vô tư.

"Không phải máu đâu, chỉ là rượu vang đổ vào thôi."

Đúng là chẳng có tiền đồ gì.

Chỉ vì cảm nhận được sự quan tâm của Lương Thận Chi.

Mà trong lòng tôi vui sướng không thôi.

Nhưng rất nhanh tôi lại nghĩ đến.

Có lẽ anh chỉ sợ tôi chết rồi sẽ không còn giá trị lợi dụng nữa.

Vì vậy tôi lại nổi giận.

Giãy khỏi vòng tay anh.

Bực bội quát lên:

"Anh dữ cái gì mà dữ?!"

"Chính anh nói kim cương ở Nam Phi là đẹp nhất, không chịu mua nhẫn đôi qua loa cơ mà!"

Tôi ném chiếc hộp nhung màu xanh lam đậm trong tay vào người anh.

Nói năng chẳng lựa lời:

"Giờ tôi mua về rồi đấy, anh không cần thì cứ vứt đi!"

Chiếc hộp rơi xuống đất.

Lương Thận Chi cúi xuống nhặt lên rồi mở ra.

Bên trong là một cặp nhẫn kim cương.

Viên kim cương không lớn, được đính trong rãnh của chiếc nhẫn trơn tinh xảo.

Lấp lánh nhưng kín đáo.

Anh nhìn một lúc, bất lực nói:

"Gần đây bên đó xảy ra xung đột vũ trang địa phương, rất nguy hiểm, em biết không?"

Tôi không nói gì.

Rũ mắt xuống, mặc anh kéo tôi vào lòng.

Tim của Lương Thận Chi đập nhanh hơn tim tôi một chút.

Phần râu mới mọc dưới cằm cọ vào má tôi.

Ngưa ngứa.

Nhưng tôi không né tránh, cũng không chịu nhận sai.

Chỉ buồn buồn nói:

"Đeo nhẫn vào rồi thì mãi mãi không được tháo xuống."

Nói xong, tôi nhắm mắt lại.

Ấm quá.

Giống như đang thật sự được Lương Thận Chi yêu bằng cả tấm lòng.

Trong lòng thầm nghĩ:

Nếu có thể mãi như thế này thì tốt biết bao...

Nếu vậy, tôi hứa sẽ trở nên thật ngoan.

Sẽ không bao giờ nổi nóng nữa.

Nhưng chẳng bao lâu sau.

Tôi bị một tràng gọi dồn dập đánh thức.

"Giang Tự!"

Lại là Lương Thận Chi gọi tôi:

"Mau tỉnh lại!"

Tôi khó nhọc mở mắt.

Cảm nhận được anh đang dùng sức lay mạnh cánh tay mình.

Tôi muốn bảo anh đừng lắc nữa.

Đau lắm.

Nhưng còn chưa kịp mở miệng.

Đã nghe thấy Lương Thận Chi sốt ruột nói:

"Tôi đã đập vỡ cửa kính rồi. Bây giờ cần cậu giúp tôi kéo chân phải ra, như vậy tôi mới bò ra ngoài tìm người cứu được!"

7

Hai tay tôi bị anh nắm lấy.

Đặt lên vị trí đầu gối chân phải của anh.

"Giúp tôi!"

Nói xong.

Lương Thận Chi dùng cả hai tay ra sức kéo mạnh.

Anh dùng hai tay ôm lấy đầu gối chân phải.

Ra sức kéo nó ra ngoài.

Tôi âm thầm nghiến răng, dốc hết chút sức lực cuối cùng.

Đồng thời túm lấy ống quần anh kéo mạnh ra ngoài.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘