Cuối cùng Lương Thận Chi cũng hét thành tiếng.
Nhưng đã không còn ai đáp lại anh nữa.
Cảm giác đau đớn trong nháy mắt biến mất hoàn toàn.
Tôi mở mắt ra.
Phát hiện mình lại đang đứng trước chiếc xe.
Quan sát cuộc cứu hộ của chính mình từ góc nhìn của một người ngoài cuộc.
Lương Thận Chi quỳ một gối trên bậc cửa xe.
Cúi người ôm tôi vào lòng.
Anh vẫn như thường ngày, để cằm tôi tựa trong hõm vai mình.
Nhưng cánh tay chỉ hờ hững vòng quanh.
Như thể không dám dùng sức.
Tiếng cưa điện vang lên.
Tia lửa bắn tung tóe phía sau lưng tôi.
"Không sao đâu, Giang Tự, đừng sợ, sẽ không sao đâu..."
Lương Thận Chi ghé sát bên tai tôi, như đang tự lẩm bẩm với chính mình, không ngừng lặp lại những lời ấy.
Đáng tiếc.
Gương mặt tựa trên hõm vai tôi lại trắng bệch.
Hàng mi khép xuống không hề động đậy, chẳng có lấy một biểu cảm.
"Giờ thì không cần dỗ nữa đâu."
Tôi lặng lẽ nói.
"Giang Tự sẽ không quậy nữa, sẽ trở nên rất ngoan."
Vậy anh hài lòng chưa?
Lương Thận Chi.
Dường như Lương Thận Chi cũng nhận ra điều đó.
Anh ngừng nói.
Sau đó bắt đầu run rẩy không thể kiểm soát.
Chúng tôi được đưa lên cùng một chiếc xe cứu thương.
Vì giữa đường tôi từng xuất hiện tình trạng ngừng thở trong thời gian ngắn, nên toàn bộ nhân viên y tế đều vây quanh tôi.
Vết thương trên đầu Lương Thận Chi còn chưa kịp xử lý.
Anh ngồi đờ đẫn ở một bên, mặt đầy máu.
Đôi mắt đỏ hoe, không chớp lấy một lần, chăm chăm nhìn vào màn hình điện tâm đồ của tôi.
"Vết thương không đều, mất máu quá nhiều!"
"Cậu ấy có cử động trong xe không? Có phải đã làm rách vết thương thêm rồi không?"
Hơi thở của Lương Thận Chi nghẹn lại.
Anh khó nhọc mở miệng:
"Có."
"Cậu ấy đã cố khởi động xe, dùng rất nhiều sức để bẻ phần ghế bị biến dạng giúp tôi thoát ra, cuối cùng còn..."
Cuối cùng còn bị yêu cầu dùng một tư thế vặn vẹo đến cực điểm.
Giúp anh kéo chân phải ra ngoài.
Thất bại rồi, khi đã thoi thóp đến hơi thở cuối cùng.
Lại còn bị nói là tùy hứng, là giở thói công tử.
Máy theo dõi liên tục phát ra tiếng báo động chói tai.
Lương Thận Chi giống như bị ném xuống biển sâu khi không hề có sự chuẩn bị.
Quên cả hô hấp.
Lưng anh thẳng tắp.
Toàn thân như một cây cung bị kéo căng đến cực hạn, có thể đứt gãy bất cứ lúc nào.
9
Xe cứu thương lao đi với tốc độ cao, rất nhanh đã đến bệnh viện.
Lương Thận Chi bị chặn ngoài phòng cấp cứu.
Anh đứng ngây người nhìn cánh cửa trắng đóng kín trước mặt.
Có một y tá đi tới, nói với anh:
"Thưa anh, anh cũng bị thương, cần băng bó và kiểm tra. Xin mời đi theo tôi."
Không nhận được câu trả lời.
Y tá bước đến trước mặt Lương Thận Chi mới phát hiện ánh mắt anh trống rỗng vô hồn.
Dường như hoàn toàn không cảm nhận được những vết thương trên người mình.
"Thưa anh?"
Y tá hỏi lại lần nữa.
Lương Thận Chi trả lời một đằng một nẻo, khẽ lẩm bẩm:
"Đó không phải tiếng xăng nhỏ xuống đất..."
"Mà là máu của em ấy..."
Y tá ngẩn người:
"Anh nói gì cơ?"
"Tại sao em ấy không nói?"
Lương Thận Chi không đứng nổi nữa, dựa vào tường rồi từ từ ngồi sụp xuống đất, đau đớn nói:
"Bị thương nặng như vậy, tại sao em ấy không nói cho tôi biết?"
Y tá ngồi xổm xuống an ủi:
"Khi bị mắc kẹt, nếu biết bạn đồng hành bị thương nặng sẽ khiến người còn lại hoảng loạn, không thể bình tĩnh cầu cứu."
"Cậu ấy nhất định rất quan tâm đến anh, nên mới không muốn anh lo lắng."
0 Nhận xét