[Người Chồng Liên Hôn Của Tôi Lúc Nào Cũng Lạnh Như Băng_] Chương 6

 Nghe thấy câu đó, vẻ mặt Lục Duật lập tức căng thẳng. Anh luống cuống muốn ôm tôi vào lòng, lại nhớ tới lời tôi nói “không được tùy tiện ôm”, thế là hai tay dang dở nửa vời chắn trước người tôi, trông cực kỳ buồn cười.

“Xin lỗi, tôi không cố ý lạnh nhạt với em. Em đừng khóc trước đã, nghe tôi giải thích được không?”

Tôi nhìn tư thế ngốc nghếch của anh, chủ động nhích lên trước nửa bước, coi như đồng ý cho anh ôm mình.

Lúc này anh mới thở phào nhẹ nhõm, mạnh tay kéo tôi vào lòng.

“Tôi bẩm sinh đã có nồng độ pheromone quá cao.”

Vừa nói, Lục Duật vừa thả ra một chút pheromone trấn an mang hương chocolate đen, khiến tôi trong lòng anh dần dần thả lỏng."

“Từ khi còn rất nhỏ, tôi đã không thể ở cùng một không gian với alpha hay omega cùng tuổi quá lâu, vì tôi không kiểm soát được pheromone của mình, sẽ khiến người khác chóng mặt buồn nôn.”

“Cho nên tôi luôn tiêm thuốc ức chế cường hiệu, cố gắng hết sức hòa nhập vào cuộc sống của người bình thường.”

Tôi tận hưởng mùi chocolate đen ấm áp ấy, mơ mơ màng màng ngẩng đầu nhìn anh.

“Nhưng thứ như thuốc ức chế này, dùng nhiều sẽ sinh kháng thuốc. Dần dần, tôi bắt đầu không nhận ra mình có vô thức phóng thích pheromone ra ngoài hay không.”

“Tôi sợ lâu dài sẽ làm em bị thương, cho nên mới—”

“Vậy tại sao anh còn kết hôn với tôi?”

Tôi đưa hai tay lên nhéo mặt anh, trong lòng thật ra cũng không còn giận đến vậy nữa.

Dù sao anh và tôi cũng có chút giống nhau, đều có vấn đề ở phương diện này, trở nên lạc lõng với người bình thường.

“Tôi từng mất khống chế một lần. Trong bữa tiệc tối nhà họ Tô, bọn họ nhốt tôi với Tô Trăn trong cùng một phòng, còn tiêm thuốc dẫn dụ cho tôi. Như vậy cho dù tôi không muốn liên hôn với họ thế nào đi nữa, cũng buộc phải chịu trách nhiệm với omega đó.”

“Bọn họ không biết tình trạng cơ thể của tôi, cứ tự cho người vào phòng, nhưng không ngờ mới bước vào chưa tới mười giây thì cậu ta đã trực tiếp ngất xỉu.”

“Sau đó tôi đập vỡ ly thủy tinh, nắm mảnh vỡ trong tay để giữ tỉnh táo. Lúc trèo từ ban công xuống vườn hoa, tôi nhìn thấy em đang ngồi xổm ở đó cho mèo ăn.”

Nghe tới đây, tôi kéo tay anh qua xem, quả nhiên nhìn thấy một vết sẹo không hề nông.

“Tôi trốn sau bụi hoa, ở gần em như vậy, ngay cả mèo con cũng quay đầu bỏ chạy, nhưng em lại có vẻ rất vui, còn đi khắp nơi tìm nguồn gốc mùi hương.”

Tôi nhớ ra rồi.

Lúc ấy tôi đang cho mèo nhà họ Tô ăn, trong không khí đột nhiên xuất hiện mùi chocolate rất thơm, giống ly cacao nóng ba thường pha vào mùa đông. Chỉ là cacao nóng sẽ ngọt hơn một chút.

Bây giờ nghĩ lại, lúc đó tôi vô tình gặp được loại pheromone nồng độ cao phù hợp với mình nhất, cho nên bản năng mới muốn tìm người phát ra mùi hương ấy.

“Lúc đó em còn nói, mùi chocolate thơm quá.”

“Nhưng trong mắt người khác, mùi của tôi vừa chua vừa đắng, rất khó tới gần.”

“Cho nên sau đó tôi đã đi tìm cha em.”

“Đồng ý liên hôn với nhà họ Tô.”

“Điều kiện tiên quyết là đối tượng phải là em.”

“Tô Tinh Hàn.”

12

“Vẫn không đúng.”

Tôi chậm rãi vuốt ve vết sẹo trong lòng bàn tay anh, bĩu môi tiếp tục tính sổ.

“Nếu anh biết tôi không bài xích mùi của anh, vậy tại sao lại không chịu đánh dấu tôi?”

Nghe hai chữ “đánh dấu”, tai Lục Duật đột nhiên nóng lên, ngay cả gò má cũng hơi ửng hồng.

“Tôi nghĩ… ít nhất phải đợi đến khi em cũng thích tôi, tôi mới có thể đánh dấu em.”

“Tối hôm đó tôi đã cho em rất nhiều pheromone trấn an, nhưng hôm sau em lại trông rất tiều tụy. Tôi sợ em như vậy là vì không chịu nổi, cho nên…”

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘