[Người Chồng Liên Hôn Của Tôi Lúc Nào Cũng Lạnh Như Băng_] Chương 7

 Hóa ra nguyên nhân khiến tôi khó chịu đến ngất đi mấy hôm trước, vậy mà chỉ là một hiểu lầm trời đánh như thế sao?!

Tôi tức đến bốc hỏa, mạnh tay véo một cái lên cơ ngực anh, hung dữ nói:

“Anh không đánh dấu tôi, tôi khóc cả một đêm, đương nhiên phải tiều tụy rồi!”

“Tôi chủ động như vậy, anh ném thuốc ức chế lại rồi bỏ đi, còn không cho tôi khóc nữa sao!”

Ánh mắt Lục Duật sáng lên, trước tiên cực kỳ nghiêm túc xin lỗi tôi, sau đó cẩn thận dè dặt nhìn tôi.

“Vậy… vậy bây giờ em có thích tôi không?”

“Tôi không biết.”

Tôi cụp mắt không nhìn anh nữa, tim đập rất nhanh, nhưng đầu óc lại rối như tơ vò, hoàn toàn không biết phải gỡ từ đâu.

“Tôi không biết thế nào mới gọi là thích.”

13

Vì câu “không biết” ấy, Lục Duật vẫn không đánh dấu tôi, chỉ cho tôi đủ pheromone, để tuyến thể khô quắt của tôi được ăn no một bữa.

Anh ôm tôi, dịu dàng vỗ lưng tôi.

Rất giống dáng vẻ ba tôi từng dỗ tôi ngủ lúc nhỏ.

“Đừng để người em không thích đánh dấu em.”

Tối qua Lục Duật đã nói như vậy, sau đó tắt đèn, chỉ ôm tôi ngủ, không làm gì cả.

Cho dù tôi ám chỉ rằng anh có thể đánh dấu mình, còn kéo tay anh sờ lên phần da mềm sau gáy, anh vẫn thờ ơ bất động.

Nhưng tôi thật sự không biết rốt cuộc mình có thích anh hay không.

Ngày vừa được nhà họ Tô nhận về, tôi mới tan làm ở tiệm bánh ngọt, mang theo cả người mùi bánh mì đứng trong phòng khách xa hoa ấy. Có lẽ từ đầu tới chân cộng lại, cũng không đắt bằng một chiếc áo sơ mi của alpha được gọi là “cha” kia.

Ngoại hình không tệ, trông khá nhát gan, dù sao cũng là omega, vẫn còn chút giá trị.

Đó là đánh giá của người nhà họ Tô về tôi lúc ấy.

Sau đó tôi nơm nớp lo sợ được sắp xếp ở lại nhà họ Tô, mất luôn công việc ở tiệm bánh ngọt. Việc mỗi ngày phải làm chỉ có trang điểm, gặp người, bị lựa chọn.

Trước khi kết hôn với Lục Duật, tôi đã biết mình nhất định sẽ bị đem đi làm món quà xã giao, cho nên lần nào cũng cố tình thể hiện bản thân thật quê mùa thấp kém, sợ bị tên biến thái nào đó để mắt tới.

Mà Tô Trăn thì khác.

Cậu ta là thiếu gia chân chính của nhà họ Tô, từng cử chỉ hành động đều là thứ tôi không thể so bì.

Cậu ta từng nói với tôi, đối tượng kết hôn của mình sẽ là Lục Duật cực kỳ lợi hại, còn tôi sẽ bị đưa cho mấy kẻ hạ lưu, thậm chí đối phương có sở thích biến thái gì hay không cũng chưa biết chừng.

Khoảng thời gian ấy tôi luôn sợ hãi.

Mà trong nỗi sợ đó, cũng âm thầm ghen tị với Tô Trăn — người có thể kết hôn với “Lục Duật rất lợi hại”.

Dù tôi không quen biết đối phương, nhưng dựa vào đánh giá của mọi người, đây thật sự là một người rất giỏi, rất tốt.

Nếu kết hôn với người như vậy, biết đâu tôi còn có thể tiếp tục làm việc ở tiệm bánh ngọt, tiếp tục làm điều mình thích.

Tôi đã nghe được cuộc nói chuyện giữa Lục Duật và cha mình.

Tô Trăn đang đắc ý vì sắp gả vào nhà họ Lục, còn kéo tôi đi nghe lén.

Kết quả lại nghe thấy giọng nói cực kỳ dễ nghe kia cất lên:

“Tôi chỉ cần Tô Tinh Hàn.”

Khoảnh khắc đó, nói tôi không vui là giả.

Dù sao người đứng bên cạnh tôi là Tô Trăn cũng lập tức hóa thành con gà con héo rũ, không thể tin nổi mà nhìn tôi.

Nhưng sau niềm vui ấy… lại là nỗi sợ hãi khổng lồ.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘