[Những Năm Ấy, Ta Làm Nam Sủng_] Chương 10

 “Chiếc đèn thỏ hàng thứ hai cũng rất đẹp, hay chúng ta lấy cái đó đi.”

Nhưng Cố Vân Thời lại nhất quyết muốn chiếc đèn phượng hoàng kia.

Ta và Nguyệt Nhiễm chỉ có thể yên lặng chờ hắn đoán ra.

Đáng tiếc, Cố Vân Thời thật sự chẳng có thiên phú đoán đố đèn.

Người phía sau đã xếp thành hàng dài, hắn vẫn chưa đoán ra.

Cuối cùng có người không nhịn được thúc giục:

“Rốt cuộc còn đoán không vậy? Chậm chết đi được! Không đoán ra thì đổi cái khác, chẳng lẽ ngay cả năm văn tiền cũng không có?”

Bất đắc dĩ, Cố Vân Thời đành chủ động cầu cứu Nguyệt Nhiễm.

Hắn ho khan hai tiếng rồi nói:

“Câu này… ngươi trả lời đi.”

Nguyệt Nhiễm thấy cơ hội tới rồi, lập tức bật thốt:

“Lục thần vô chủ.”

“Chúc mừng công tử! Ba câu đều đúng. Chiếc đèn phượng hoàng này là của ngài.”

Tiểu thương xoay người đưa hoa đăng vào tay ta.

“Công tử cầm cho chắc nhé.”

19

Tuy đã lấy được hoa đăng, nhưng vì biểu hiện đoán đố không tốt nên Cố Vân Thời vẫn canh cánh trong lòng.

Hắn cố tìm nơi khác để gỡ gạc thể diện.

Giữa dòng người đông đúc, Cố Vân Thời bỗng nháy mắt với ta.

Rồi giao chiếc đèn phượng hoàng trong tay ta cho Nguyệt Nhiễm.

Sau đó nắm lấy tay ta, kéo ta chui vào đám đông đang xem băng đăng.

“Chủ thượng! Người đi chậm chút! Thuộc hạ theo không kịp!”

Tiếng gọi của Nguyệt Nhiễm vọng tới từ phía sau, nhưng rất nhanh đã bị tiếng người huyên náo nuốt mất.

Không ai quen biết chúng ta.

Chúng ta cũng không cần kiêng dè những lễ giáo luân thường kia nữa.

Hai người len lỏi giữa dòng người.

Tựa như hai chú cá nhỏ được tự do.

Cố Vân Thời dừng lại trước một nơi đang thả đèn Khổng Minh.

Những chiếc đèn từ từ bay lên như vô số đom đóm sáng, hòa cùng tinh hà trên trời.

“Chúng ta cũng thả đèn đi.”

Cố Vân Thời quen đường quen lối mua hai chiếc đèn Khổng Minh.

Sau đó xoay lưng về phía ta, thần thần bí bí viết điều ước của mình.

“Hừ, keo kiệt.”

Viết xong điều ước rồi nhét vào đèn Khổng Minh, hắn quay người lại hỏi ta:

“Tễ Bạch, ngươi ước điều gì thế?”

Ta mỉm cười, cố ý úp mở.

“Nói ra thì sẽ không linh nữa.”

“Ngươi phải nói ra, thần linh mới nghe thấy được.”

Cố Vân Thời vẫn không chịu buông tha mà truy hỏi, nhưng sự xuất hiện đột ngột của Nguyệt Nhiễm đã cắt ngang hắn.

“Chủ thượng, cuối cùng cũng tìm được người rồi.”

Nguyệt Nhiễm thở hổn hển chạy tới.

Trong đầu ta bỗng nảy ra một ý.

“Ngươi nói điều ước nói ra sẽ thành hiện thực… là thật sao?”

“Đương nhiên là thật.”

Cố Vân Thời đáp cực kỳ dứt khoát.

“Hôm nay vẫn chưa ăn bánh trôi, nếu được ăn bánh trôi do chính tay Nguyệt thống lĩnh làm, vậy hôm nay mới xem như viên mãn.”

Nguyệt Nhiễm đứng bên cạnh nghe xong liền hoảng hốt.

“Chủ thượng, người nhìn thuộc hạ giống người biết nấu ăn sao?”

Ngay cả Cố Vân Thời cũng không ngờ ta lại đưa ra điều ước này.

Nhưng lời lớn hắn đã nói ra rồi, giờ nếu bảo không được…

Thật quá mất mặt quân vương.

Cho nên dưới áp lực của Cố Vân Thời, Nguyệt Nhiễm bất đắc dĩ phải tìm một quầy bán bánh trôi để học cấp tốc.

Ta nhìn hắn nghiêm túc đứng cạnh chủ quán học làm.

Ban đầu còn ôm đầy mong đợi.

Cho đến khi hắn bưng lên một bát… canh thịt viên với mì lát.

Ta thật sự không nhịn nổi nữa.

“Ngươi nói đây là bánh trôi?”

“Ta đã bảo ta không biết làm rồi, ai bảo ngươi cứ đòi ăn.”

“Nhưng sao ngươi lại làm nhân thịt?”

“Từ nhỏ đến lớn ta đều ăn bánh trôi nhân thịt.”

Kiếp trước, sau khi ta bị Cố Vân Thời ghét bỏ.

Đám thái giám, cung nữ trong cung đều tránh ta như tránh tà.

Chỉ có Nguyệt Nhiễm thỉnh thoảng đến thăm ta.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘