[Những Năm Ấy, Ta Làm Nam Sủng_] Chương 11

 Có một lần ta bệnh nặng, hắn thức trắng chăm sóc ta suốt ba ngày.

Khi ấy ta mê man không tỉnh táo.

Nhưng vẫn nhớ rõ bát bánh trôi đậu đỏ hắn làm, nhân đậu mềm mịn, vừa ngọt vừa thơm.

Mùi vị rất giống ký ức thời thơ ấu của ta.

Những viên bánh trôi mềm dẻo ngọt ngào ấy…

Dường như có thể xóa tan mọi khổ sở của ta.

Nhưng ở đây lại có một vấn đề.

Nếu hắn từ nhỏ đã chỉ ăn bánh trôi nhân thịt…

Vậy vì sao kiếp trước lại nghĩ đến việc làm bánh trôi đậu đỏ cho ta?

Ta hờ hững ăn hai miếng.

So với hương vị trong ký ức đúng là khác xa mười vạn tám ngàn dặm.

20

Cố Vân Thời có việc phải tới ngự thư phòng xử lý.

Nguyệt Nhiễm đưa ta về cung.

Khắp hoàng cung treo đèn kết hoa, thái giám cung nữ ai nấy đều vui vẻ rạng rỡ.

Chỉ có ta và Nguyệt Nhiễm đi trên đường.

Không khí lạnh như chính thời tiết hôm nay.

Cuối cùng vẫn là Nguyệt Nhiễm mở lời trước.

“Thẩm Tễ Bạch, ngươi biết không? Thật ra ta rất ghét ngươi.”

Câu nói này khiến ta trở tay không kịp.

Kiếp trước, sau khi bị Cố Vân Thời ruồng bỏ.

Chỉ có Nguyệt Nhiễm không sợ bị liên lụy mà thường xuyên chăm sóc ta.

Vậy mà bây giờ hắn lại nói ghét ta.

Giữa chuyện này nhất định có hiểu lầm gì đó.

Ta dè dặt hỏi hắn:

“Ngươi ghét ta điểm gì? Ta sửa được không?”

“Ta ghét việc chủ thượng đem toàn bộ tâm tư đặt lên người ngươi, bỏ mặc bá nghiệp thiên hạ.”

???

Nguyệt Nhiễm vậy mà lại là… fan sự nghiệp?

Ta khẽ nói:

“Chẳng qua chỉ là nhất thời hứng thú thôi. Rồi sẽ có ngày ta già đi, xấu đi, hắn cũng sẽ nhanh chóng chán ghét.”

“Không. Chủ thượng là người rất chung tình.”

Cố Vân Thời chung tình?

Đây đúng là chuyện cười buồn cười nhất ta từng nghe.

Rất nhanh đã tới nơi ở của ta.

Trước khi rời đi, Nguyệt Nhiễm lại nói:

“Thẩm Tễ Bạch, trước đây chủ thượng đối với ai cũng lạnh nhạt, chưa từng để tâm đến ai như vậy. Ta mặc kệ trong hồ lô ngươi bán thuốc gì, nhưng ta hy vọng từ giờ trở đi ngươi thật lòng với chủ thượng. Nếu ngươi dám phản bội người…”

“Dù chân trời góc biển, ta cũng sẽ không tha cho ngươi.”

Ta nhìn Nguyệt Nhiễm.

Giống như người này…

Ta chưa từng thật sự hiểu hắn.

Dường như có chuyện gì đó vô cùng quan trọng…

Ta đã quên mất rồi.

21

Đến tối muộn, Cố Vân Thời xách theo một hộp thức ăn tới.

“Tâm trạng tốt vậy sao? Còn mang cả bữa khuya nữa.”

“Mở ra xem đi.”

Ta mở hộp thức ăn.

Nhìn bát bánh trôi còn nghi ngút khói bên trong, nhất thời có chút thất thần.

“Người Đại Yến các ngươi thích đồ ngọt, bánh trôi cũng phải ăn vị ngọt. Khi nãy thấy ngươi ăn không hợp khẩu vị.”

Chóp mũi Cố Vân Thời còn dính chút bột mì.

Trong đầu ta bỗng hiện lên một khả năng khó tin.

“Ngươi làm?”

Cố Vân Thời gật đầu.

“Mẫu phi ta là người Đại Yến. Mỗi khi nhớ quê, bà đều tự làm một bát. Sau này nhìn nhiều nên ta cũng biết làm.”

Hắn vừa nói vừa đưa bát cho ta.

“Mau ăn lúc còn nóng.”

Ta cắn một miếng.

Nhân đậu đỏ trộn lẫn vụn lạc, lớp vỏ nếp mềm dẻo thơm ngọt.

Hương vị ấy…

Vậy mà giống hệt bát bánh trôi Nguyệt Nhiễm làm cho ta ở kiếp trước.

Ăn được vài miếng, hốc mắt ta bắt đầu nóng lên.

Một giọt nước mắt rơi xuống bát.

Cố Vân Thời phát hiện ra, liền lấy khăn lau nước mắt cho ta.

“Chỉ là một bát bánh trôi đậu đỏ thôi mà, khóc gì chứ? Sau này muốn ăn cứ nói với ta, đừng khóc nữa.”

“Cố Vân Thời… sao lại là ngươi chứ…”

Cố Vân Thời đột nhiên hôn lên môi ta.

“Tễ Bạch, đừng khóc. Ta sẽ luôn ở bên ngươi.”

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘