Một mình quá lâu rồi.
Chỉ cần chút ấm áp như ánh lửa le lói ấy…
Cũng đủ khiến ta như thiêu thân lao đầu vào lửa mà chìm đắm.
Dù là giả tình giả ý cũng được.
Coi như ngay lúc này…
Hắn thật sự yêu ta đi.
Ta chủ động hôn sâu đáp lại hắn.
Cố Vân Thời cọ nhẹ bên tai ta.
“Ngươi ăn no uống đủ rồi… bây giờ có phải nên báo đáp ta cho tử tế không?”
“Như quân mong muốn.”
22
Đêm qua, ta bảo Cố Vân Thời đưa cho Tống Trì trong thiên lao một bát bánh trôi đậu đỏ.
Hôm nay, ngục tốt đã báo tin Tống Trì đồng ý quy hàng.
“Không ngờ chỉ một bát bánh trôi đậu đỏ nhỏ bé… lại có tác dụng lớn như vậy.”
Nhìn thư quy hàng của Tống Trì.
Cố Vân Thời vui đến mức ôm ta xoay vòng ngay trong phòng.
“Mau thả ta xuống! Ta chóng mặt rồi!”
Ta đập lên vai hắn ra sức giãy giụa.
Không phải Nguyệt Nhiễm nói Cố Vân Thời vui giận không biểu lộ ra mặt sao?
Sao bây giờ lại giống trẻ con thế này.
“Tễ Bạch, ta thật sự rất vui.”
Đúng lúc thời cơ vừa đẹp, ta lại xin hiến một kế.
“Hiện giờ Thẩm Tễ Ninh và Thẩm Mục đang đánh nhau thừa sống thiếu chết. Thẩm Tễ Ninh chẳng qua chỉ đang gắng gượng chống đỡ. Nếu lúc này để Tống Trì quay về tiếp viện, nhân lúc hắn không đề phòng mà ra tay, chúng ta có thể ngồi ngư ông đắc lợi.”
“Tuyệt kế.”
Cố Vân Thời đưa cho ta một phong thư.
“Ngươi xem cái này trước đi.”
Ta mở thư ra đọc vài dòng.
Mới phát hiện…
Đây là thư cầu cứu của Thẩm Tễ Ninh.
Hoặc nói đúng hơn…
Là một bức thư cầu ái.
Thẩm Tễ Ninh tự tiến cử bản thân lên giường hầu hạ Cố Vân Thời, cầu hắn xuất binh giúp mình diệt trừ Thẩm Mục.
Chỉ cần Cố Vân Thời chịu cưới hắn.
Hắn nguyện đem cả Đại Yến dâng cho Bắc Nguyệt.
Ta không chắc Cố Vân Thời có động lòng hay không.
Nhưng nếu thật sự có thể không tốn một binh một tốt mà thôn tính được Đại Yến…
Ta cũng không tìm ra lý do để Cố Vân Thời từ chối.
Thẩm Tễ Ninh tự cao tự đại, năng lực lại chẳng ra sao.
Rơi vào hoàn cảnh hôm nay cũng nằm trong dự liệu của ta.
Chỉ là ta không ngờ…
Một kẻ từng khinh thường việc ta khuất phục dưới thân Cố Vân Thời như thế.
Giờ đây lại chủ động đưa ra loại yêu cầu này.
Mà tâm tư của Cố Vân Thời khi đưa bức thư này cho ta xem…
Tạm thời ta vẫn không đoán ra được.
Cho nên ta mượn giọng điệu đùa cợt hỏi ngược lại hắn.
“Thẩm Tễ Ninh dung mạo cũng không tệ, hay là cho hắn làm khách trong màn của ngươi luôn đi?”
Bàn tay lớn của Cố Vân Thời khẽ nhéo phần eo mềm mại của ta.
“Ngươi đúng là rộng lượng.”
“Nam nhân mà, tam thê tứ thiếp cũng là chuyện bình thường.”
Cố Vân Thời kéo ta vào lòng.
“Nhưng ta muốn cùng ngươi một đời một kiếp một đôi người.”
Ta gần như phản bác theo bản năng.
“Vô tình nhất… chính là đế vương gia.”
Nụ cười trên mặt Cố Vân Thời đột nhiên biến mất.
Hắn nhìn chằm chằm ta, đáy mắt lộ ra vẻ đau thương.
“Thẩm Tễ Bạch, ta thích ngươi.”
“Vậy mà ngươi vẫn không chịu tin ta.”
23
Tin hắn?
Tình yêu của hắn quá mờ mịt.
Là thứ ta không thể nắm giữ.
Kiếp trước, ta từng cam chịu số phận.
Nhưng cuối cùng thì sao?
Sắc suy tình nhạt, bị đưa trả về Đại Yến.
Sau cùng không chỉ bị mắng là dơ bẩn, tiện nhân.
Mà còn chết không toàn thây.
Nhưng lúc này vẫn chưa phải thời điểm xé rách mặt.
Người vẫn phải dỗ dành.
Ta quyến rũ câu lấy cổ áo Cố Vân Thời, đôi mắt như tơ.
“Chẳng phải Tễ Bạch sớm đã là người của Vân Thời rồi sao?”
0 Nhận xét