[Những Năm Ấy, Ta Làm Nam Sủng_] Chương 13

 Cố Vân Thời hạ mắt xuống, giọng nói có phần lạnh nhạt.

“Thẩm Tễ Bạch, ta không đùa với ngươi.”

Ta nhón chân hôn lên vành tai hắn.

“Đêm dài đằng đẵng… không bằng chúng ta nghỉ ngơi đi?”

Lần đầu tiên…

Cố Vân Thời từ chối lời mời hoan ái của ta.

“Nếu ngươi đã bảo ta cưới Thẩm Tễ Ninh, vậy ta chiều theo ý ngươi.”

“Bảy ngày sau khởi hành tới Đại Yến.”

Dưới ánh mắt ngỡ ngàng của ta, hắn xoay người rời đi.

Ta bất giác nhíu mày.

Hôm nay hắn uống nhầm thuốc gì rồi?

Rốt cuộc đang diễn trò gì đây.

Đêm ấy ta trằn trọc mãi không ngủ được.

Trong đầu không ngừng lặp lại câu nói Cố Vân Thời muốn cưới Thẩm Tễ Ninh.

Bất tri bất giác…

Đã đến hừng đông.

24

Sáng hôm sau, ta mang theo hai quầng thâm mắt ngồi phơi nắng trong viện.

Một tên thái giám đem tới hai bộ hỉ phục đỏ thẫm.

“Điện hạ nói nếu đã muốn cưới Thẩm Tễ Ninh thì nhất định phải đủ thành ý. Cho nên bảo ngài thử hỉ phục trước thay hắn.”

Hắn đúng là nóng vội thật.

Xem ra kế hoạch của ta phải tiến hành sớm hơn rồi.

Ta giống như con rối gỗ mặc người thao túng, để đám thợ may đo đạc trên người.

Bọn họ đo cực kỳ tỉ mỉ, loay hoay hồi lâu vẫn chưa xong.

Tiếng bước chân của Cố Vân Thời dần truyền tới.

“Cố quốc chủ muốn cưới Thẩm Tễ Ninh mà sao không hỏi trước sở thích của hắn? Hắn xưa nay không thích kiểu hoa văn nhạt nhẽo thế này.”

“Chỉ bảo ngươi thử kích cỡ thôi, sao lắm lời vậy.”

Hỉ phục cực kỳ rườm rà, mặc vào cởi ra đều vô cùng phiền phức.

Bị xoay qua xoay lại như vậy, người vốn đã thiếu ngủ như ta càng thêm mệt mỏi.

Ta đứng dậy định trở về phòng ngủ bù một giấc.

Không ngờ vừa xoay người đã bị Cố Vân Thời gọi lại.

“Thẩm Tễ Bạch, ngươi không có gì muốn nói với ta sao?”

Bước chân ta khựng lại, chậm rãi đáp:

“Nếu nhất định phải chọn…”

“Thì chọn bộ thứ nhất đi.”

Nửa câu sau ta không nói ra.

Bởi vì…

Bộ thứ nhất xấu hơn một chút.

25

Cố Vân Thời bắt đầu chiến tranh lạnh với ta.

Mà ta cũng vui vẻ được thanh tĩnh.

Cho đến khi đoàn người gồm ta, Cố Vân Thời, Nguyệt Nhiễm và Tống Trì bắt đầu xuất phát.

Ta mới lần nữa gặp lại Cố Vân Thời.

Dưới mắt hắn là quầng thâm xanh đậm, trông có vẻ đã vì lần xuất chinh này mà chuẩn bị không ít.

Ta cố ý tránh hắn, cưỡi ngựa song song với Tống Trì.

“Nghe đồn hắn cực kỳ sủng ái ngươi, xem ra cũng chỉ đến thế mà thôi.”

Ta nhìn bóng lưng Cố Vân Thời phía trước.

Đột nhiên rất muốn biết Tống Trì nhìn ta thế nào.

Cho nên ta hỏi ông:

“Tống thúc… thúc có cảm thấy ta rất dơ bẩn không?”

Tống Trì nhìn ta bằng ánh mắt kỳ quái.

“Sao con lại nghĩ về mình như vậy?”

“Thân là hoàng tử, lại khuất phục dưới thân quốc chủ nước địch.”

Tống Trì thở dài, vỗ nhẹ vai ta.

“Hài tử, đừng quá để tâm ánh mắt của người khác. Chuyện gì cũng có hai mặt của nó.”

“Người khác có thể nói con không biết liêm sỉ.”

“Nhưng cũng có thể nói con lấy thân báo quốc.”

“Quan trọng nhất là phải làm theo bản tâm của mình.”

Ta gật đầu với Tống Trì.

Cuối cùng cũng hạ quyết tâm.

“Tống thúc, ta hiểu rồi.”

“Chúng ta làm theo kế hoạch.”

Ta muốn lấy lại toàn bộ những gì đã mất.

Nhưng trước đó…

Ta muốn từ biệt Cố Vân Thời cho đàng hoàng.

26

Trước khi tiến vào lãnh thổ Đại Yến.

Đoàn người nghỉ chân chỉnh đốn tại dịch trạm.

Ta tự tay làm một bàn thức ăn.

Toàn là món Cố Vân Thời thích ăn.

Kiếp trước, vì muốn lấy lòng hắn nên ta đặc biệt học nấu cho hắn.

Nhưng khi ấy hắn đã chán ghét ta rồi.

Cuối cùng vẫn đem ta trả về Đại Yến.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘