Ta bảo Nguyệt Nhiễm đi mời Cố Vân Thời, đợi rất lâu.
Hắn cuối cùng cũng khoan thai tới muộn.
Hắn cạo râu, lại thay y phục mới.
Trông vậy mà còn cố ý chỉnh trang một phen.
“Sao hôm nay đột nhiên mời ta dùng bữa?”
Ta rót đầy chén rượu cho hắn.
“Nào, nếm thử tay nghề của ta đi.”
“Hạ thuốc rồi sao?”
Tay ta khựng lại, nhìn về phía Cố Vân Thời.
Hắn chỉ thuận miệng hỏi một câu, động tác gắp thức ăn vẫn không ngừng.
“Lâu rồi chưa được ăn món ngươi làm.”
Kiếp này…
Ta chưa từng nấu ăn cho Cố Vân Thời.
Hắn sao có thể từng ăn qua được?
Trừ phi…
Hắn cũng trọng sinh.
Ta lảo đảo lùi về sau, không dám tin nhìn Cố Vân Thời.
Cố Vân Thời đứng dậy kéo ta vào lòng.
Bốn mắt nhìn nhau.
Trong đôi mắt đen sâu thẳm phản chiếu vẻ hoảng loạn của ta.
“Ta vẫn luôn chờ xem khi nào ngươi mới nhận ra ta.”
Ta theo bản năng giãy giụa muốn chạy trốn.
“Thẩm Tễ Bạch, đừng nhẫn tâm với ta như vậy.”
Hắn bá đạo hôn lấy ta, điên cuồng chiếm hữu.
Khiến trên người ta nhiễm đầy khí tức của hắn.
Ta run rẩy, nước mắt mất khống chế rơi xuống y phục Cố Vân Thời.
Vốn dĩ ta chỉ muốn hảo hảo từ biệt hắn.
Nhưng bây giờ xem ra…
Là không thể nữa rồi.
Thân hình Cố Vân Thời khẽ chao đảo.
Ta bóp cò chiếc tụ tiễn giấu trong tay áo.
Chính là chiếc tụ tiễn hắn tặng ta mấy ngày trước.
Một tay Cố Vân Thời ôm lấy vết thương, tay còn lại đưa tới muốn kéo ta, lại bị ta mạnh tay đẩy ra.
“Nếu đều là người trọng sinh…”
“Vậy ngươi hẳn phải biết ta hận ngươi đến mức nào.”
Trong mắt Cố Vân Thời tràn ngập đau đớn.
“Tễ Bạch, kiếp trước không giống như ngươi nghĩ đâu.”
Ta lạnh nhạt đáp:
“Ta đối với ngươi… chỉ từng yêu qua.”
27
Ta lấy đi hổ phù của Cố Vân Thời.
Cùng Tống Trì suốt đêm tiến vào lãnh thổ Đại Yến.
Chữ viết của ta là kiếp trước Cố Vân Thời từng nét từng nét dạy nên, bút tích giống hắn như đúc.
Ta bắt chước giọng điệu của Cố Vân Thời viết cho Thẩm Tễ Ninh một bức thư.
Trong thư, ta bảo hắn giả vờ đầu hàng, đón Thẩm Mục vào hoàng cung.
Ta sẽ phối hợp trong ngoài với hắn, bắt ba ba trong rọ.
Suốt dọc đường, lòng ta bất an không yên.
Tống Trì an ủi ta:
“Ta đã liên hệ với cựu bộ, bọn họ sẽ hội hợp với chúng ta ở ngoại ô Yên Đô.”
“Làm phiền Tống thúc rồi.”
Ta lừa được Tống Trì.
Nhưng không lừa nổi chính mình.
Điều ta lo…
Là mũi tên kia có thật sự lấy mạng Cố Vân Thời hay không.
Nhưng ta cũng hiểu, chuyện quan trọng nhất trước mắt…
Chính là đoạt lại ngai vàng vốn thuộc về mình.
Ta và Tống Trì ngày đêm rong ruổi.
Cuối cùng cũng kịp quay về vương cung Yên Đô đúng thời gian đã hẹn.
Thẩm Tễ Ninh tưởng chúng ta là viện quân của Cố Vân Thời nên mở đường mà không ngăn cản.
Chúng ta rất dễ dàng tiến thẳng vào trung tâm hoàng cung.
Ngay cả Thẩm Mục cũng không ngờ chúng ta sẽ xuất hiện.
Trong lúc hắn còn chưa kịp phản ứng, Tống Trì đã một tên bắn trúng tim hắn.
Trái tim treo lơ lửng của Thẩm Tễ Ninh cuối cùng cũng buông xuống.
Hắn đắc ý nhìn Thẩm Mục sắc mặt xám tro.
“Hoàng thúc, xem ra đời này người vô duyên với ngai vàng rồi.”
Nhưng ngay khi Tống Trì chĩa mũi tên về phía Thẩm Tễ Ninh.
Nụ cười đắc ý trên mặt hắn lập tức đông cứng.
Thay vào đó là vẻ không dám tin.
“Tống tướng quân, ngài đây là…”
Giọng nói hắn run rẩy, hiển nhiên không ngờ sự việc lại đảo ngược thế này.
Ta bước ra từ phía sau Tống Trì, tháo mũ giáp xuống.
“Sao lại là ngươi?!”
Mặt Thẩm Tễ Ninh lập tức trắng bệch.
0 Nhận xét