[Những Năm Ấy, Ta Làm Nam Sủng_] Chương 15

 “Đương nhiên là tới đòi lại những thứ ngươi cướp đi.”

“Cùng với món nợ ngươi thiếu ta.”

Ta nhàn nhạt nói.

Mỗi một chữ đều như búa tạ nện mạnh vào tim hắn.

Nói thì chậm mà xảy ra chỉ trong chớp mắt.

Thẩm Tễ Ninh thừa lúc ta không chú ý, từ trong tay áo ném ra một quả bom khói.

Chờ đến khi tầm nhìn khôi phục…

Hắn đã biến mất không thấy bóng dáng.

Ta và Tống Trì lật tung cả hoàng cung cũng không tìm được.

“Trong cung nhất định có mật đạo mà chúng ta không biết.”

Ta phụ họa lời Tống Trì:

“Vậy khoảng thời gian này làm phiền Tống thúc rồi. Hãy bố trí nhân thủ tăng cường phòng bị trong cung, đồng thời lục soát toàn cung.”

Theo tiếng hô vang của Tống Trì:

“Cung nghênh ngô hoàng đăng cơ!”

Quan binh thị vệ xung quanh cũng đồng loạt quỳ xuống theo.

Ta…

Cuối cùng cũng thực hiện được lời thề của mình.

28

Chớp mắt đã ba tháng trôi qua.

Thẩm Tễ Ninh vẫn bặt vô âm tín.

Trái tim treo lơ lửng mãi không thể hạ xuống.

Cố Vân Thời bên kia cũng không có bất kỳ động tĩnh nào.

Ta làm hắn bị thương đến thế.

Rất khó nói hắn sẽ không trả thù.

Nhưng nguy cơ mới lại xuất hiện.

Đại Tư vốn luôn bình an vô sự với Đại Yến đột nhiên xuất binh tiến về phía đông.

Dã tâm thôn tính Đại Yến đã quá rõ ràng.

Tống Trì nói quân Đại Tư đều là tinh binh.

Với binh lực hiện tại của Đại Yến, cơ hội chiến thắng chưa tới một phần mười.

Nói cách khác…

Chúng ta chỉ có thể dùng trí, không thể lấy cứng đối cứng.

Vì vậy ta giả vờ yếu thế, chủ động cầu hòa với Đại Tư.

Mà sứ thần Đại Tư phái tới…

Không ai khác chính là Thẩm Tễ Ninh đã biến mất suốt ba tháng.

Hắn dường như gầy đi không ít.

Tóc chỉ dùng một cây trâm cài hờ hững, dáng vẻ chẳng khác gì kỹ tử trong câu lan.

Nhìn bộ dạng này của hắn, ta lập tức hiểu ra.

Việc Đại Tư đột ngột xuất binh…

Chắc chắn không thiếu gió thổi bên gối của hắn.

“Bất ngờ không? Nếu Cố Vân Thời không cần ta, vậy hoàng đế Đại Tư cần ta cũng như nhau thôi.”

Thẩm Tễ Ninh tàn nhẫn lên đúng là ngay cả bản thân cũng không tha.

Thì ra bức thư kia…

Hắn không chỉ gửi cho Cố Vân Thời.

Mà còn gửi cho cả hoàng đế Đại Tư.

Hắn vốn định dùng chính mình tạo nên tranh chấp hai nước, rồi ngồi ngư ông đắc lợi.

Ai ngờ cuối cùng lại là ta đâm bị thương Cố Vân Thời, cướp mất ngai vàng của hắn.

Trong mắt Thẩm Tễ Ninh ngập tràn hận ý.

“Thẩm Tễ Bạch, ngươi xem, bất kể ngươi làm thế nào… kết quả vẫn như nhau.”

“Nếu ta nói không thì sao?”

“Ngươi cầu xin ta đi. Ta sẽ để bá tánh Yên Đô chôn cùng ngươi, cho ngươi chết thật vẻ vang.”

“Thẩm Tễ Ninh, ngươi đúng là mất hết nhân tính.”

Thẩm Tễ Ninh đột ngột kéo toạc cổ áo mình.

Để lộ những vết sẹo đáng sợ bên trong.

Trên làn da trắng nõn đầy những vết roi đỏ tím, xen lẫn không ít dấu bỏng.

“Ta sớm đã phát điên từ lúc bị Cố Vân Thời ném vào Nam Hoan Lâu rồi. Ngươi biết ta phải trả giá bao nhiêu mới quay lại được nơi này không?”

“Ta đã mục nát rồi.”

“Các ngươi cũng đừng hòng sạch sẽ.”

“Ta muốn tất cả các ngươi cùng chôn theo ta!”

“Thẩm Tễ Ninh, dừng tay đi.”

“Dừng tay? Dựa vào đâu mà ta phải dừng?!”

Lúc này Thẩm Tễ Ninh đã hoàn toàn điên loạn.

“Cả Thẩm thị Đại Yến chúng ta bị Cố Vân Thời giết gần sạch!”

“Đời này ta muốn các ngươi chết thì có gì sai?!”

Lời hắn khiến ta nghe mà mù mịt khó hiểu.

“Thẩm Tễ Ninh, ngươi đang nói cái gì vậy?”

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘