[Những Năm Ấy, Ta Làm Nam Sủng_] Chương 16

 Thẩm Tễ Ninh cười lạnh.

“Đã hai kiếp rồi…”

“Vậy mà ngươi vẫn không biết Cố Vân Thời yêu ngươi đến mức nào sao?”

“Những chuyện hắn làm vì ngươi, ngươi vậy mà chẳng biết lấy một chuyện.”

Hắn giả vờ thở dài tiếc nuối.

“Đáng tiếc…”

“Bây giờ ngươi và Cố Vân Thời đã trở mặt rồi.”

“Hắn sẽ không tới cứu ngươi đâu.”

“Ba ngày sau, nếu ngươi không tự vẫn trước mặt mọi người…”

“Đại quân Đại Tư sẽ đánh vào Yên Đô, đồ sát toàn thành.”

29

Thẩm Tễ Ninh rời đi.

Ta gọi Tống Trì tới bàn bạc kế hoạch.

“Ba ngày sau, ta sẽ tự vẫn trước mặt Thẩm Tễ Ninh để thu hút sự chú ý của hắn và hoàng đế Đại Tư. Ngài mai phục trong bóng tối, bắn chết hoàng đế Đại Tư.”

“Chỉ có một cơ hội này thôi.”

“Không được, quá nguy hiểm.”

Tống Trì không cần nghĩ đã lập tức từ chối.

“Con cố kéo dài thêm vài ngày đi. Có lẽ còn chuyển cơ.”

“Ý thúc là sao?”

“Mấy ngày trước thám tử truyền tin về.”

“Đại quân Bắc Nguyệt đang nhanh chóng tiến về phía Đại Tư.”

Ta nhíu mày suy nghĩ một lát.

“Cố Vân Thời sao lại đột nhiên muốn đánh Đại Tư?”

Tống Trì lại nói:

“Ta không đoán được động cơ của hắn, nhưng chỉ cần hắn tới đủ nhanh, mọi chuyện sẽ không đến mức đó.”

Ta lắc đầu.

“Tống thúc, đặt hy vọng lên người khác là chuyện ngu xuẩn nhất. Người cứ bố trí theo kế hoạch của ta trước đi.”

Ta nhìn đại quân phía xa cuồn cuộn như mây đen áp thành.

Dù sao từ đầu ta cũng chẳng có gì.

Nếu đã vậy, còn gì phải bó tay bó chân nữa.

30

Chỉ còn một ngày nữa là đến lúc ta tự vẫn.

Không ngờ ta lại nhận được đồ do Cố Vân Thời sai người đưa tới.

Ta mở bọc ra, phát hiện bên trong là bộ hỉ phục trước đây từng mặc thử thay cho Thẩm Tễ Ninh.

Kèm theo đó còn có một phong thư.

Trong thư viết:

Nếu ta mặc hỉ phục đứng trên thành lâu, hắn sẽ lấy Đại Tư làm sính lễ để cưới ta.

Hiện giờ ta đã là hoàng đế Đại Yến.

Nếu gả cho hắn, chẳng khác nào đầu hàng Bắc Nguyệt.

Nhưng nếu hắn gả cho ta… ta ngược lại còn có thể suy nghĩ một chút.

Ta sai người trả nguyên bộ hỉ phục về.

Chỉ hồi đáp hắn ba chữ.

【Ngươi nằm mơ.】

31

Rất nhanh đã tới ngày thứ ba.

Ta mặc một thân bạch y đứng trên thành lâu, lớn tiếng với Thẩm Tễ Ninh:

“Thẩm Tễ Ninh, ngươi nói chỉ cần ta tự vẫn, sẽ tha cho bá tánh Yến Đô, lời này có thật không?”

“Sự kiên nhẫn của chúng ta có hạn. Ngươi còn không chết, chúng ta bất cứ lúc nào cũng có thể đổi ý.”

Đối mặt với quân địch hung hăng ngang ngược.

Ta quay đầu nhìn Tống Trì đang ẩn trong bóng tối.

Sau đó rút trường kiếm, không chút do dự đâm thẳng vào bụng mình.

Ánh mắt toàn bộ người Đại Tư đều tập trung lên người ta.

Đúng lúc ấy, Tống Trì đã mai phục sẵn trên thành lâu lập tức bắn ra hai mũi tên lông vũ.

Ngay sau đó, vô số mũi tên từ trên thành đồng loạt bắn xuống quân Đại Tư

Cục diện tức khắc đảo chiều.

Hoàng đế Đại Tư trúng hai tên, ngã khỏi lưng ngựa.

Quân đội của bọn chúng lập tức rối loạn.

Nhìn cảnh này, ta rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm.

Mắt thấy hai bên giao chiến, Đại Yến dần chiếm thế thượng phong.

Nhưng bất ngờ đột nhiên xảy ra.

Một đội thiết kỵ xa lạ bất ngờ xông vào chiến trường.

Người dẫn đầu tuy đội mũ giáp, không nhìn rõ dung mạo, nhưng vóc dáng lại quen thuộc đến lạ.

Ta nhìn hắn hồi lâu, rồi ra lệnh cho Tống Trì:

“Mở cổng thành, dụ địch.”

32

“Thẩm Tễ Bạch, ngươi ở đâu?!”

“Thẩm Tễ Bạch, ta không cho phép ngươi chết!”

“Thẩm Tễ Bạch, không có ngươi ta phải sống thế nào đây?!”

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘