Cố Vân Thời cúi đầu hôn lên đôi môi lải nhải không ngừng của ta.
“Được rồi, đêm nay trăng đẹp như vậy, chúng ta làm chút chuyện có ý nghĩa đi.”
“Ưm…”
Tinh tú trên trời cuối cùng cũng tìm được bầu trời thuộc về mình.
Mà trái tim ta… rốt cuộc cũng tìm được nơi để trở về.
NGOẠI TRUYỆN : ĐẠI HÔN — Kế hoạch phản công đêm tân hôn của Thẩm Tễ Bạch (phiên bản thành công)
01
Cố Vân Thời muốn có một danh phận.
Trùng hợp thay, ta cũng muốn.
Vì thế, ta đưa ra điều kiện của mình:
“Trừ phi ngươi mặc phượng quan hỉ bào, đường đường chính chính gả cho ta, ta mới đồng ý thành thân.”
Không ngờ Cố Vân Thời lại chẳng hề do dự.
“Được.”
“Hỉ phục phải làm lại. Bộ trước đó chọn không tính.”
“Lúc trước cứ tưởng hắn thật sự muốn cưới Thẩm Tế Ninh, ta còn cố tình chọn một bộ xấu nhất. Ta mới không thèm mặc đâu.”
Cố Vân Thời cười đáp:
“Không thành vấn đề.”
Bình thường chuyện ai trên ai dưới với ta thì tranh đến sống chết, vậy mà bảo hắn gả cho ta lại đồng ý sảng khoái như thế.
Ta bỗng có cảm giác như cừu non tự chui vào hang sói.
Nhưng nếu hắn đã dám đồng ý, thì có gì mà ta không dám cưới chứ.
Ta phải nhân lúc đại hôn lần này lấy lại phong độ đàn ông!
02
Ngày đại hôn, lễ nghi phiền phức đến mức muốn mạng.
Ta bận tối mắt tối mũi, căn bản không có thời gian ăn uống.
Cố Vân Thời thì trái lại nhàn nhã vô cùng, cứ ở lì trong phòng trang điểm.
Haiz, quả nhiên trên đời này không có bữa cơm nào miễn phí.
Muốn phản công Cố Vân Thời, ắt phải “khổ gân cốt, đói da thịt” trước đã.
Cuối cùng cũng đến lúc vén khăn voan.
Ta đã chuẩn bị vô cùng đầy đủ.
Hôm nay nhất định không thể xảy ra sai sót.
Ta dùng cán cân nhẹ nhàng nâng tấm khăn voan đỏ thẫm lên.
Không biết có phải bị ánh nến đỏ soi vào hay không.
Mà hôm nay Cố Vân Thời câu người đến chết.
Ta không nhịn được nuốt nước bọt.
Ta nâng cằm hắn lên:
“Gọi một tiếng phu quân nghe thử.”
Cố Vân Thời ngoan ngoãn gọi:
“Phu quân.”
Ta cảm giác đầu óc như nổ tung.
Máu trong người đều dồn hết về "một chỗ".
Ngay sau đó Cố Vân Thời lại thúc giục:
“Phu quân, đêm động phòng hoa chúc hôm nay mau làm cho xong trình tự đi, rồi chúng ta nghỉ ngơi.”
“Được được được, trước tiên uống rượu hợp cẩn đã.”
Ta bỏ thuốc mềm gân vào rượu, bảo đảm lát nữa hắn mặc ta muốn làm gì thì làm.
Cố Vân Thời nhận lấy chén rượu rồi đặt sang một bên.
“Ở Bắc Nguyệt bọn ta phải ăn bánh trôi đậu đỏ trước rồi mới uống rượu hợp cẩn.”
Thế này sao được!
Dựa vào việc bản thân đã uống thuốc giải, ta trực tiếp nhấp một ngụm rượu rồi hôn tới.
Nhóc con, ta không tin thế này mà ngươi còn không uống.
“Phu quân sốt ruột vậy sao?”
Cố Vân Thời mỉm cười nuốt rượu xuống.
Lòng ta cuối cùng cũng yên tâm.
Giờ chỉ cần đợi thuốc phát tác, ta muốn làm hắn thế nào thì làm thế ấy.
03
“Đã uống rượu hợp cẩn của ngươi rồi, vậy bánh trôi đậu đỏ ta làm ngươi cũng phải ăn một miếng.”
Cố Vân Thời bưng bát bánh trôi đậu đỏ đưa cho ta.
Vì bánh trôi là chính tay hắn làm.
Ai biết hắn có bỏ thêm thứ gì vào không.
Miếng đầu tiên ta cố ý đút cho Cố Vân Thời ăn trước.
Mãi đến khi tận mắt nhìn thấy nhân đậu đỏ đỏ au chảy ra, ta mới yên tâm.
Nhưng đến lượt ta ăn thì có gì đó không đúng.
Ta phun ngay bánh trôi ra, hung hăng trừng hắn.
“Sống?”
“Vậy giờ chúng ta tạo người luôn đi.”
0 Nhận xét