[Những Năm Ấy, Ta Làm Nam Sủng_] Chương 2

 4

Người cùng ta tới Bắc Nguyệt còn có Thẩm Tễ Ninh.

Hắn và ta đều là hoàng tử.

Nhưng cảnh ngộ lại hoàn toàn khác biệt.

Hắn là hoàng tử được phụ hoàng Thẩm Uy sủng ái nhất.

Ta là nam sủng bị đưa tới, còn hắn là sứ thần tôn quý.

Trên tiệc tiễn hành, Thẩm Tễ Ninh cố ý vô tình tiến lại gần Cố Vân Thời.

Không ngừng bày tỏ lòng ngưỡng mộ đối với hắn.

Ta ngồi trong góc chuyên tâm ăn uống, chỉ mong ăn xong sớm để trở về.

Nhưng trời chẳng chiều lòng người.

Một mũi tên lạnh xé tan màn đêm.

Sự xuất hiện của thích khách khiến yến tiệc đang tưng bừng náo nhiệt lập tức rối loạn.

“Quốc chủ cẩn thận!”

Một mũi tên lao thẳng về phía Cố Vân Thời.

Thẩm Tễ Ninh nhào tới trước mặt hắn, muốn đỡ tên thay.

Nhưng ngay khoảnh khắc nguy hiểm xảy ra, Cố Vân Thời lại lao tới chắn trước người ta.

“Đừng sợ, có ta ở đây.”

Hắn ôm chặt ta vào lòng, ngay sau đó là một tiếng rên nặng nề.

Đầu ta tựa lên vai Cố Vân Thời, vừa khéo nhìn thấy mũi tên cắm sau lưng hắn.

5

Đầu óc ta vẫn còn trống rỗng.

Cố Vân Thời… vì sao lại chắn tên cho ta?

Vì sao hắn phải làm vậy?

Khi quân y tới xử lý vết thương cho Cố Vân Thời.

Máu đã nhuộm đỏ gần nửa vạt áo hắn.

Ngự y lại chần chừ không dám động thủ.

Thị vệ Nguyệt Nhiễm không nhịn được thúc giục:

“Còn không mau rút tên cho chủ thượng!”

Cố Vân Thời nhìn ngự y đang quỳ dưới đất run lẩy bẩy.

“Trong cung không còn ma phí tán nữa, cứ trực tiếp rút tên đi.”

Sắc mặt hắn trắng bệch đến mức chẳng còn chút huyết sắc.

Tim ta không khống chế được mà thắt lại.

Hiện giờ Cố Vân Thời tuyệt đối không thể chết.

Nguyệt Nhiễm bưng một bát sâm thang, định đút cho hắn uống.

Thế nhưng ánh mắt Cố Vân Thời lại nhìn về phía ta.

“Ngươi đút ta.”

Nguyệt Nhiễm miễn cưỡng đưa bát thuốc cho ta.

“Mau đút.”

Nhìn Cố Vân Thời lúc này đau đến mồ hôi lạnh đầy đầu, lòng ta ngổn ngang trăm mối.

Nếu không có hắn, người nằm trên giường chịu khổ lúc này hẳn là ta rồi.

Bát sâm thang rất nhanh đã cạn.

Ngay lúc Cố Vân Thời uống xong ngụm cuối cùng.

Ngự y lấy tốc độ nhanh như chớp rút phắt mũi tên ra.

Móc câu trên thân tên kéo theo cả máu thịt, trông cực kỳ đáng sợ.

Ngự y lau mồ hôi trên trán.

“May mà tên không có độc, chủ thượng chỉ cần tĩnh dưỡng nửa tháng là sẽ không đáng ngại.”

Nguyệt Nhiễm nhịn không được lên tiếng:

“Chủ thượng, người là quốc chủ, sao có thể đỡ tên cho một hoàng tử Đại Yến?!”

Sắc mặt Cố Vân Thời lập tức lạnh xuống.

“Nguyệt Nhiễm, nhớ kỹ bổn phận của ngươi.”

Nguyệt Nhiễm nhận ra mình lỡ lời, vội quỳ xuống trước giường xin phạt.

“Là thuộc hạ thất trách, thuộc hạ nhất định sẽ nhanh chóng tra ra kẻ đứng sau đám thích khách này…”

6

Mọi người đều đã lui xuống, trong phòng chỉ còn lại hai chúng ta.

Cố Vân Thời dời ánh mắt sang người ta.

Ánh nhìn hắn nóng rực đến mức khiến ta bối rối không biết đặt tay chân vào đâu.

“Quốc chủ, ta không quấy rầy ngài dưỡng thương nữa, xin phép cáo lui trước.”

Cố Vân Thời nhướng mày, đáy mắt mang theo ý cười trêu tức.

“Vừa rồi ta cứu ngươi, chẳng phải ngươi nên ở lại chăm sóc ta sao?”

Ngay sau đó, hắn khẽ cười một tiếng.

“Trong thoại bản, ân cứu mạng đều phải lấy thân báo đáp.”

“… Hả?”

Được lắm, hắn muốn chơi kiểu này phải không?

Ta nhìn Cố Vân Thời nằm trên giường với bộ dạng đáng thương kia.

Đưa tay chọc chọc vào chỗ không bị thương trên người hắn.

“Ta thì không thành vấn đề, chỉ là… quốc chủ bây giờ chịu nổi sao?”

“Ngươi lên đây cho ta.”

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘