Ta làm theo lời hắn, trực tiếp cưỡi lên người hắn.
Sắc mặt Cố Vân Thời lập tức tối sầm, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Ta bảo ngươi lên giường ngủ, không phải leo lên người ta.”
Ta vô tội chớp mắt.
“Ai bảo quốc chủ nói không rõ ràng.”
7
Thẩm Tễ Ninh bị thương nhẹ trong trận thích sát lần này.
Vì dưỡng thương nên ngày trở về Đại Yến của hắn bị lùi lại nửa tháng.
Nói là bị thương nhẹ, thật ra chỉ là chút vết thương ngoài da, nghỉ ngơi vài ngày là khỏi.
Hôm ấy, Thẩm Tễ Ninh mang theo một hộp bánh đến thăm ta.
“Ca ca, đây là vân cao huynh thích nhất. Ta cầu xin quốc chủ rất lâu ngài mới đồng ý cho ta xuất cung mua đó.”
Nhìn vẻ mặt ngây thơ vô hại của hắn, ta cố nhịn khóe môi co giật.
Kiếp trước, ta chính là bị bộ dạng này của hắn lừa gạt.
Ta không động thanh sắc nhìn hắn diễn trò.
“Ca ca, sao huynh không ăn?”
Ta qua loa đáp:
“Không có khẩu vị, ngươi cứ để đó đi.”
“Vậy sao được, không ăn cơm sẽ hại thân thể.”
Nói rồi, hắn cầm một miếng vân cao, mạnh bạo nhét vào miệng ta.
Ta không kịp đề phòng, bị hắn nhét đầy miệng bánh.
Thẩm Tễ Ninh cong mắt cười.
“Ca ca, như vậy mới ngoan chứ.”
Hắn cười lau vụn bánh nơi khóe môi ta.
Mà lúc này, ta chợt nhận ra trong bánh có vấn đề.
“Ngươi hạ thuốc ta?”
Gương mặt Thẩm Tễ Ninh trước mắt dần trở nên mơ hồ, nhưng tiếng cười đắc ý của hắn lại đặc biệt chói tai.
“Chẳng qua chỉ là thứ nghiệt chủng do cung nữ thấp hèn sinh ra, dựa vào đâu mà khiến Cố Vân Thời nhớ mãi không quên?”
Lúc này toàn thân ta mềm nhũn, cảm giác như có hàng vạn con kiến bò khắp người.
Ta cắn rách môi mình, muốn dùng đau đớn ép bản thân tỉnh táo.
Nhưng cơ thể càng lúc càng mất khống chế.
“Thế nào? Mùi vị của Xuân Ý Nùng dễ chịu chứ?”
Xuân Ý Nùng là bí dược trong hoàng cung Đại Yến, chuyên dùng để trị những phi tần không nghe lời.
“Ngươi muốn làm gì?!”
“Tất nhiên là hủy hoại ngươi rồi. Đến lúc đó xem thử Cố Vân Thời còn nâng niu ngươi như trân bảo nữa hay không.”
Ta lớn tiếng quát:
“Đây là hoàng cung Bắc Nguyệt, chưa đến lượt ngươi muốn làm gì thì làm!”
Thẩm Tễ Ninh chẳng hề để tâm, chỉ cười nhạt.
“Nhưng tất cả người trong viện này đều có thể làm chứng rằng… là ngươi không chịu nổi cô quạnh, chủ động câu dẫn nam nhân.”
Hắn vỗ tay một cái.
Năm tên tráng hán từ ngoài cửa bước vào.
“Tiện nhân này lát nữa tùy các ngươi xử trí, chỉ cần đừng chơi chết là được.”
Một luồng lạnh lẽo lập tức bò dọc sống lưng ta.
Thẩm Tễ Ninh…
Không ngờ kiếp này ngươi ngay cả giả vờ cũng chẳng buồn giả nữa.
8
Tiếng vải vóc bị xé rách vang lên.
Ta cam chịu nhắm mắt lại.
Hôm nay coi như bị chó cắn một cái vậy.
“Thẩm Tễ Ninh, ai cho ngươi lá gan động vào người của ta?”
Bóng dáng Cố Vân Thời đột nhiên xuất hiện nơi cửa tẩm điện.
“Cố quốc chủ, sao ngài lại tới đây?”
Gương mặt Cố Vân Thời lạnh như băng.
“Hắn là người ngươi có thể chạm vào sao?”
Không ngờ Thẩm Tễ Ninh lại cắn ngược một cái, quay sang vu oan cho ta.
“Ca ca cũng không cố ý đâu, xin quốc chủ đừng trách ca ca.”
Hắn đổi sang bộ dạng vô tội.
Như thể những chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.
Đôi mắt ngấn lệ, dáng vẻ yếu đuối đáng thương đến cực điểm.
“Là ca ca nhờ ta tìm năm tên tráng hán này… Quốc chủ bị thương, ca ca quá cô đơn nên mới…”
Đôi mắt Cố Vân Thời đen sâu không thấy đáy, khiến ta lạnh sống lưng.
0 Nhận xét