[Những Năm Ấy, Ta Làm Nam Sủng_] Chương 4

 Ngay cả thị tùng bên cạnh ta lúc này cũng đứng ra giúp Thẩm Tễ Ninh nói chuyện.

“Thất điện hạ, ngài đã đồng ý với chủ tử sẽ giữ bí mật cho ngài ấy, sao giờ lại nuốt lời…”

Một câu này lập tức khiến lời vu khống của Thẩm Tễ Ninh trở nên “chắc như đinh đóng cột”.

Miệng lưỡi người đời còn đáng sợ hơn vàng đá.

Sự biện giải của ta dưới những lời tố cáo kia trở nên vô cùng yếu ớt.

Ta đỏ ngầu hai mắt, hung hăng trừng Thẩm Tễ Ninh.

“Thẩm Tễ Ninh! Ngươi sao có thể trắng đen đảo lộn như vậy!”

Ta níu lấy góc áo Cố Vân Thời, cố giải thích.

“Cố quốc chủ, không phải như vậy, xin ngài tin ta… ta thật sự chưa từng phản bội ngài.”

Giọng Cố Vân Thời vậy mà lại mang theo vài phần tức giận.

“Người đâu, bắt hắn lại.”

Trong ánh mắt kinh ngạc của Thẩm Tễ Ninh, hắn bị thị vệ giữ chặt.

“Các ngươi bắt nhầm người rồi! Người cần bắt là Thẩm Tễ Bạch!”

Cố Vân Thời liếc hắn một cái.

“Nhét hết hộp điểm tâm kia vào miệng hắn.”

“Không! Các ngươi không thể đối xử với ta như vậy! Ta là sứ thần Đại Yến!”

Cố Vân Thời bị hắn gào đến mất kiên nhẫn.

“Cho hắn ăn xong thì ném vào Nam Hoan Lâu.”

Nam Hoan Lâu là nơi đám thái giám trong cung giải quyết dục vọng.

Mà Thẩm Tễ Ninh đã trúng Xuân Ý Nùng, sẽ gặp phải chuyện gì ở đó…

Không cần nói cũng biết.

Cố Vân Thời khom lưng bế ngang người ta lên.

Lòng bàn tay ta vô tình chạm vào cằm hắn.

Yết hầu dưới tay ta kịch liệt lăn lên xuống hai lần.

Ta theo bản năng túm lấy cánh tay hắn.

Xuân Ý Nùng trong người phát tác dữ dội.

Ta kéo tay hắn ôm lấy vòng eo gầy mảnh của mình.

“Đưa ta đi…”

9

Đêm nay, ta hoàn toàn là một kẻ điên.

Dù phải trả bất cứ giá nào, ta cũng phải giữ lấy Cố Vân Thời.

Chỉ khi có được sự tin tưởng của hắn, ta mới có cơ hội trả thù những kẻ từng giày vò ta.

Hơi thở Cố Vân Thời dần trở nên nặng nề.

Hắn cúi đầu xuống.

Dục vọng trong mắt gần như tràn ra ngoài.

“Ngươi nhịn một chút, ta đi gọi ngự y.”

Nhưng ta lại kéo lấy tay áo rộng của hắn.

“Quốc chủ… đừng đi.”

Cố Vân Thời không dám tin nhìn ta, nhưng đôi mắt hắn lại sáng như sao trời.

Trọng sinh trở về, thứ gọi là lễ nghĩa, liêm sỉ…

Ta đều có thể vứt bỏ.

Cho dù phải xuống địa ngục, ta cũng muốn những kẻ từng sỉ nhục ta phải trả giá thích đáng.

“Thẩm Tễ Bạch, bây giờ hối hận vẫn còn kịp.”

Đáp lại hắn là cái ôm gần như muốn dung hắn vào trong thân thể mình của ta.

Khi tình sâu ý đậm, hắn bảo ta gọi hắn là Vân Thời.

Ta chưa từng thân mật gọi tên hắn như vậy bao giờ.

Dưới ánh mắt mong đợi của hắn, ta khẽ gọi ra hai chữ ấy.

“Vân Thời.”

Cố Vân Thời hung hăng ôm chặt lấy ta, sức lực lớn đến mức như sợ rằng đây chỉ là một giấc mộng, sau khi tỉnh lại ta sẽ biến mất không còn tung tích.

“Nhẹ một chút… ngài làm ta đau.”

Nhưng dường như Cố Vân Thời không nghe thấy, chỉ không ngừng lặp lại như mê sảng:

“Thẩm Tễ Bạch, đừng rời khỏi ta nữa.”

Trong giọng nói của hắn mang theo một tia run rẩy khó nhận ra, vành mắt cũng hơi đỏ lên.

“Thẩm Tễ Bạch, từ giờ ngươi chỉ cần là chính mình. Ta sẽ khiến những kẻ từng tổn thương ngươi phải trả giá đắt.”

10

Sáng sớm hôm sau, Cố Vân Thời bắt đầu xử lý chuyện của Thẩm Tễ Ninh.

Từ miệng hắn ta mới biết được…

Tội trạng của Thẩm Tễ Ninh không chỉ là hạ thuốc hại ta, mà ngay cả vụ ám sát hôm đó cũng do hắn đứng sau sắp đặt.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘