Chỉ là hắn không thật sự muốn giết Cố Vân Thời.
Hắn chỉ muốn tạo ra một lần “ân cứu mạng”, để Cố Vân Thời cảm thấy mắc nợ mình.
Ta không hiểu vì sao Thẩm Tễ Ninh phải phí hết tâm cơ mưu tính hai chuyện này.
Chẳng lẽ…
Hắn thật sự thích Cố Vân Thời?
Cho nên mới trăm phương ngàn kế khiến Cố Vân Thời chán ghét ta, còn bản thân thì thay thế vị trí đó?
Vì vậy, ta quyết định tự mình đến Nam Hoan Lâu hỏi hắn.
Tuy Thẩm Tễ Ninh chỉ bị hành hạ một đêm.
Nhưng trong mắt hắn đã hoàn toàn mất đi ánh sáng, cả người tiều tụy không chịu nổi.
Thẩm Tễ Ninh là nhi tử nhỏ tuổi nhất của Thẩm Uy.
Thẩm Uy tuổi già mới có con, nên vô cùng cưng chiều đứa con này.
Hắn nào từng chịu khổ như vậy.
Vừa nhìn thấy ta đã mở miệng chửi rủa.
“Đúng là rồng sinh rồng phượng sinh phượng, hồ ly tinh sinh ra tiện nhân biết câu dẫn người khác.”
Đối mặt với lời nhục mạ của hắn, ta trực tiếp tát ngược lại.
“Miệng sạch sẽ một chút.”
Khóe môi Thẩm Tễ Ninh bị ta đánh bật máu.
“Đừng tưởng bây giờ ngươi đắc ý. Sớm muộn gì ngươi cũng sẽ lại chết trong tay ta.”
Ta khựng lại.
Chữ “lại” trong câu này… thật thú vị.
“Ngươi cũng trọng sinh?”
Ta túm cổ áo hắn chất vấn.
Thẩm Tễ Ninh cười lạnh:
“Sao? Sợ rồi à? Nếu sợ thì mau thả ta ra, biết đâu ta còn cho ngươi được chết toàn thây.”
Đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào ta, nói đến kích động, gân xanh trên cổ cũng nổi lên.
Kiếp trước, vì muốn bảo toàn mạng sống cho đám hoàng tộc này, ta đã cam tâm hiến thân cho Cố Vân Thời, để bọn họ được sống.
Ta siết chặt nắm tay rồi lại chậm rãi buông ra.
Ta hơi cúi đầu, từ trên cao nhìn xuống hắn.
“Cho dù ta không cần Cố Vân Thời nữa, hắn cũng chẳng thèm để mắt đến thứ dơ bẩn như ngươi.”
Ta đá đá mảnh vải rách gần như không che nổi thân thể hắn.
“Tiếp theo cứ ngoan ngoãn ở Nam Hoan Lâu tiếp nhận điều giáo đi. Sau này cho dù không làm hoàng tử nữa, ít nhất cũng có một nghề để kiếm sống.”
Mặt Thẩm Tễ Ninh lập tức trắng bệch.
“Ngươi… ngươi…”
Ta cười lạnh.
“Đừng ngươi ngươi nữa. Ngươi vẫn nên nghĩ xem sau này phải đối mặt với đám hoàng thân quý tộc Đại Yến thế nào đi.”
11
Ngày thứ bảy sau khi Thẩm Tễ Ninh bị đưa vào Nam Hoan Lâu.
Cố Vân Thời gửi thư cho hoàng đế Đại Yến — Thẩm Uy — nói rằng Thẩm Tễ Ninh có ý đồ ám sát hắn.
Rất nhanh sau đó, vị phụ hoàng trên danh nghĩa của ta đã đích thân tới Bắc Nguyệt.
Ông mang theo tận mười rương kỳ trân dị bảo để chuộc Thẩm Tễ Ninh.
“Ninh nhi còn nhỏ, tính tình nghịch ngợm. Những châu báu này coi như thay nó nhận lỗi với Cố quốc chủ, mong quốc chủ rộng lòng tha cho tiểu nhi.”
Cố Vân Thời nhìn Thẩm Uy một cái mà không nói gì, sau đó dời ánh mắt sang ta.
“Thẩm Tễ Bạch, Ninh nhi là thất đệ của con, mau giúp nó cầu tình đi.”
Một tiếng “Ninh nhi”, hai tiếng “Ninh nhi” gọi đến vô cùng thân thiết.
Ông mang kỳ trân dị bảo tới cứu Ninh nhi của ông.
Còn ta thì bị bỏ lại Bắc Nguyệt, trở thành nam sủng chẳng còn tôn nghiêm.
Đúng là thiên vị đến nực cười.
Ta rút tay áo bị ông ta níu lại, lạnh nhạt nói:
“Bộ dạng hiện giờ của Thẩm Tễ Ninh… người vẫn nên xem rồi hãy quyết định.”
Ta dẫn Thẩm Uy tới Nam Hoan Lâu.
Vừa đến trước phòng, bên trong đã truyền ra những tiếng ân ái ám muội.
Sắc mặt Thẩm Uy lập tức khó coi.
“Thẩm Tễ Bạch, ngươi dẫn trẫm tới cái nơi ô uế này làm gì?”
“Không phải người muốn đón Thẩm Tễ Ninh về sao? Hắn ở bên trong.”
0 Nhận xét