[Những Năm Ấy, Ta Làm Nam Sủng_] Chương 7

 Nhìn Đại Yến hoàn toàn loạn thành một nồi cháo, tâm trạng ta tốt đến không thể tốt hơn.

Trong tất cả những chuyện này, công lao của Cố Vân Thời không hề nhỏ.

Vì vậy, ta tặng hắn một bức họa làm quà cảm tạ.

14

Tranh là buổi sáng đưa.

Người thì buổi tối phát điên.

Giọng hắn khàn khàn, ép ta lên tường.

“Bức họa này là ai vẽ?”

Cuộn tranh lăn trên mặt đất hai vòng rồi tự mở ra.

Nhân vật chính trong tranh… chính là ta.

Ta hỏi ngược lại:

“Vân Thời không thích sao?”

Trên gương mặt Cố Vân Thời hiếm khi hiện lên hai vệt đỏ nhàn nhạt.

Trong phút chốc, hứng thú trêu chọc của ta nổi lên.

“Nếu Vân Thời không vừa ý, hay là tự tay vẽ cho ta một bức?”

Ta đẩy Cố Vân Thời ra.

Cởi bỏ trường sam bên ngoài, để lộ lớp trung y mỏng màu đỏ thẫm bên trong.

Rồi ngoắc ngoắc ngón tay với hắn.

“Quốc chủ, nhìn ta đi. Ta không tin ngài thật sự lòng không gợn sóng.”

Ai ngờ Cố Vân Thời lại nhanh chóng kéo y phục mặc lại cho ta.

… Hửm?

Tình huống gì đây?

Ta cố ý chọc tức hắn:

“Nếu quốc chủ không thích, vậy ta đem tặng người khác. Thế nào cũng có người thích thôi.”

Cố Vân Thời không chịu buông tha, kéo mạnh ta vào lòng.

“Ngươi còn muốn tặng cho ai?”

“Tặng cho một người tên là Cố Vân Thời.”

Ta kéo đai lưng hắn, từng bước lùi lại cho đến bên giường.

Bị ta trêu đến nghiến răng nghiến lợi, Cố Vân Thời giữ chặt bàn tay không an phận của ta.

“Ai dạy ngươi nói mấy lời này?”

“Quốc chủ không thích sao?”

“Ta rất tham lam. Hôm nay đã nói rồi… sau này mỗi ngày đều phải nói.”

15

Ngày hôm sau chính là đêm giao thừa.

Trong hoàng cung Bắc Nguyệt, pháo hoa rực sáng khắp trời, còn ta ngồi trước cửa sổ thất thần.

Trước đây mỗi đêm giao thừa ta đều một mình trải qua, chưa từng có ai cùng ta thủ tuế.

Thế nhưng Cố Vân Thời lại bất ngờ xuất hiện giữa màn tuyết lớn như lông ngỗng.

Hắn vậy mà lại kết thúc cung yến sớm, khiến ta có chút ngạc nhiên.

Cố Vân Thời cởi áo choàng của mình khoác lên người ta.

“Sao không mặc thêm nhiều chút? Trước cửa sổ gió lớn lắm.”

Ngay sau đó, như làm ảo thuật, hắn lấy từ trong ngực ra một bộ tụ tiễn và một phong bao lì xì.

“Đăng đăng đăng~ Quà năm mới và hồng bao, ngươi muốn cái nào?”

Ta nhìn hồng bao trong tay trái hắn, rồi lại nhìn tụ tiễn trong tay phải.

Nghiêm túc suy nghĩ xem chọn cái nào thì lời hơn.

Giây tiếp theo, cả tụ tiễn lẫn hồng bao đều được nhét vào tay ta.

“Đồ ngốc. Người của Cố Vân Thời ta không cần phải lựa chọn. Tất cả đều là của ngươi.”

Hắn đắc ý đeo tụ tiễn lên tay ta.

“Bộ tụ tiễn này là ta tự thiết kế cho ngươi. Nhẹ, tầm bắn xa, gặp nguy hiểm có thể dùng để tự bảo vệ mình.”

Ta nhận lấy tụ tiễn nặng trĩu trong tay, vành mắt hơi cay cay.

Đây là lần đầu tiên trong đời ta nhận được quà.

Dù là do Cố Vân Thời tặng…

Nhưng ta vẫn rất vui.

“Cố Vân Thời, cảm ơn ngươi. Ta cũng có quà cho ngươi.”

Nghe thấy có quà, mắt Cố Vân Thời lập tức sáng rực lên, chìa tay đòi quà.

Ta thần thần bí bí nói:

“Quà của ta nhất định sẽ khiến ngươi vừa lòng.”

Bàn tay không đứng đắn của Cố Vân Thời véo nhẹ vào eo ta.

“Nếu không vừa lòng, tối nay ngươi đừng hòng ngủ.”

Ta vừa pha trà vừa nói ra suy nghĩ của mình.

“Chẳng phải gần đây ngươi vẫn luôn đau đầu vì chuyện của tướng quân Tống Trì sao? Ta có cách khiến ông ta quy hàng Bắc Nguyệt.”

Cố Vân Thời vừa định nhận chén trà từ tay ta, nghe vậy thì chợt khựng lại.

“Làm sao ngươi biết chuyện của Tống Trì?”

---

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘